Cô là một cô gái, nhưng vì lý do nào đó mà lại xuyên đến một thế giới chỉ có đàn ông. Thế giới này không có phân biệt nam nữ, chỉ có giống đực và cái, tuy nhiên về hình thể thì đều là đàn ông, chỉ có khác là giống cái hình thể nhỏ hơn giống đực một chút. Xin nói rõ truyện này nam chính với nữ chính 1vs1, không có NP, nhưng sẽ có nhân vật phụ phát Nguồn hình ảnh, Getty Images Chụp lại hình ảnh, Cho đến khi phụ nữ ở mọi nơi được đối xử bình đẳng với nam giới, chúng ta khó có thể tận mắt chứng kiến một thế giới nơi phụ nữ hoàn toàn có thể kiểm soát việc họ có thai vào lúc nào, với ai Phụ nữ có 4 điểm G; Điểm G của phụ nữ quan trọng như thế nào? Cách tìm điểm G của phụ nữ như thế nào là đúng? Nghệ thuật kích thích điểm G khiến cho nàng sung sướng; Bắt đầu với màn dạo đầu; Kích thích điểm G của phụ nữ bằng miệng; Các tư thế quan hệ kích Làm một hủ nữ giả chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài, thích giả bộ để ở lại lâu dài tại thế giới 2D, tận mắt thấy một đám đàn ông nhất là một đám cơ bắp vạm vỡ hoàn toàn không phù hợp vẻ mảnh khảnh của thiếu nữ ôm người đàn ông khác, còn cùng nhau tình Làm một hủ nữ giả chỉ ra vẻ yêu thích bên ngoài, thích giả bộ để ở lại lâu dài tại thế giới 2D, tận mắt thấy một đám đàn ông nhất là một đám cơ bắp vạm vỡ hoàn toàn không phù hợp vẻ mảnh khảnh của thiếu nữ ôm người đàn ông khác, còn cùng nhau tình chàng ý thiếp sờ sờ gặm gặm, Lý Mộ Tư cảm thấy. . . . Áp lực rất lớn. . . . Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 77. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 78. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 79: Ngoại truyện 1: Ở đâu có người ở đó có giang hồ. Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam - Chương 80: Ngoại truyện 2: Trước khi XX phải dùng thuốc bôi trơn. 8xcfXjS. Trên đường di chuyển, thỉnh thoảng nghỉ ngơi cũng đều chọn chỗ đất hơi cao. Không có thời gian đi tìm địa phương che mưa che gió, nhưng giống đực sẽ dùng thân thể cường tráng của bọn họ tạo thành lá chắn lấp kín, chỉ chừa ra 2-3 người tuần tra chung quanh, giống cái nắm chặt thời gian đắp da thú nghỉ ngơi một giống đực có lông dài mềm mại tụ ở giữa lá chắn, vây thành một vòng tròn, bảo vệ mấy giống cái ở trong ngực bọn họ giống như hổ con, cơ thể dài của Tư Nạp Khắc thì vòng phía trên nhất, đắp lên mấy miếng da lông rất khổng lồ không biết của động vật gì ở phía trên, một cái lều thô ráp đã dùng tốc độ nhanh nhất xây Mộ Tư bọn họ ở nơi này cá đơn sơ lại dụng tâm lều phía dưới chen chút chung một chỗ ngày ngắn ngủi trôi qua, cô thỉnh thoảng còn bị mất ngủ đã học được cách ngủ thật nhanh ở trong không khí ươn ướt và tiếng mưa rơi khổng lồ, bởi vì hiểu đây là biện pháp tốt nhất để tiết kiệm và khôi phục thể điều kiện gian nan như vậy, cô lại không làm được gì, cũng chỉ có thể tận lực không tăng thêm phiền toái cho các người có lẽ cũng do cùng chung hoạn nạn thế này, nên vào lúc Lý Mộ Tư chưa có phát giác, cô đã bắt đầu nhập mình thành một thể với bọn họ có lẽ không phải khó khăn nhất, khó khăn nhất là thức ăn và nước. Khắp nơi đều ướt nhẹp, khiến bọn họ dù nghỉ ngơi cũng không tìm được củi đốt, cố tình muối còn rất trân quý, cả gia vị để ướp thức ăn cũng không tìm được, tự nhiên, cũng không có biện pháp giữ thức ăn lâu dài. Những miếng thịt đã hong khô kia, nếu như không làm đến mức cứng như đá, thì ở trong thời tiết ươn ướt này, không biết bao lâu sẽ rửa nát. Cho nên, da thịt khô trong mấy cái túi những người thú khiếng, giống cái yếu ớt tuổi căn bản ăn không hết, phái nữ như Lý Mộ Tư lại càng không cần phải nói. Vì vậy, rất nhanh, sau khi ăn xong đống trái cây không nhiều, Lý Mộ Tư liền không thể không ăn thịt nước. . . . Mặc dù khắp nơi đều là nước lũ, nhưng không hề sạch sẽ, cũng may mỗi ngày đều có mưa to rơi mấy con giống đực dính bùn lầy khắp người kéo một con động vật dáng vóc to vừa giống như ngựa vừa giống như bò về phía gò đất cao đang nghỉ ngơi, Lý Mộ Tư đã không còn để ý thịt sống hay chết, ngay cả một chút ghê tởm hay không thích ứng cũng không có. Có lẽ, phải nói, bất kỳ một người nào hiểu được sự gian nan khi tìm kiếm thức ăn trong tình huống này, mà không muốn tìm chết, thì sẽ không truy cứu vấn đề ăn tươi nuốt duy nhất cô lo lắng là, cơ thể yếu ớt sống quen xã hội văn minh của mình có thể bởi vì vấn đề vệ sinh thức ăn mà sinh bệnh không? Hoặc là, ăn tươi nuốt sống có thể gây ra vấn đề ký sinh trùng gì không? Tuổi thọ trung bình của người cổ đại cũng không dài, khó nói có phải vì những nguyên nhân vệ sinh này cô nghĩ lại, được, cô phải cô, làm sao biết khi nào chết, nói không chừng thời kỳ ủ bệnh sẽ tới 10 năm 20 năm? Nhưng nếu cô không ăn, nhiều lắm một tuần thì sẽ Game Over toán này, kẻ ngu cũng biết vậy, sự lo lắng cuối cùng cũng bị cô đè xuống đáy lòng —— chỉ mong thân thể của cô cũng mạnh mẽ như tâm lý, may mắn là, từ sau lần bị cảm trước, cô bị dày vò lợi hại nhưng cũng không để lại bệnh tật gì. Không biết có phải là phúc lợi của việc xuyên qua mồi bị cắn khí quản kéo về, do hít thở không thông mà chết, không có vết thương rõ ràng. Số giống đực phụ trách săn thú vĩnh viễn không quá nhiều, thỉnh thoảng bốn, năm cái, thỉnh thoảng năm sáu, đại đa số giống đực phải phụ trách bảo vệ giống cái. Cho nên, thỉnh thoảng giống đực săn thú sẽ tay không mà về, thật may là, vận số hôm nay cũng không tệ Tư lấy dao găm ra, mạnh mẽ mà sắc bén vẽ một đường trên cổ con mồi, máu chưa đọng lại phun ra ngoài, Lạc Nhĩ đã tới gần trước khi máu phun ra, cắn mạnh vết thương, nuốt từng ngụm từng ngụm, cổ họng không ngừng cổ mồi rất lớn, bụng Lạc Nhĩ rất nhanh đã đầy, Tát Tư lau nước mưa trên trán, la lớn trong tiếng mưa rơi "Nhanh! Người!"Trước khi A Lạc tiến lên, Lạc Nhĩ nhanh chóng tránh ra, Tát Tư lại rạch thêm một dao trên vết thương, A Lạc liền cắn vết đó là Mễ Hiết Nhĩ, sau đó là Tát Tư. . . .Lý Mộ Tư không quá quen thuộc chuyện này, khi Ma Da dùng lỗ mũi cúi người thúc giục cô tiến lên, cô liền bị máu phun vào mặt, sau đó mới luống cuống tay chân tới gần phía máu tươi vọt vào cổ họng, trong lỗ mũi bị sặc một chút, Lý Mộ Tư không ngừng ho, nhưng cô không dám buông miệng ra. Từ việc những giống đực kia không hề nhúc nhích, chỉ để giống cái tiến lên cô đã biết, máu rất quan trọng, rất trân Tư ở một bên chú ý cô, trên mặt của hắn còn dính máu, nhưng mái tóc dài màu bạc của hắn lại không dính chút nào. Có thể thấy được kỹ thuật của hắn tốt cỡ nào. Có lẽ đây cũng là nguyên nhân hắn cầm Tư vươn một tay lau máu trên mặt, an ủi Lý Mộ Tư "Đừng lo lắng, chậm một chút cũng không sao."Lý Mộ Tư đáp hai tiếng ưmh ưmh, đầu Ma Da đè trên bụng cô hai cái, giống như xác nhận cô đã uống no chưa. Quả nhiên, đợi cô uống no, hắn liền ô một tiếng. Lúc này đám giống đực mới nhào tới, xé xác thịt ra Mộ Tư vừa ho khan, vừa lảo đảo đi qua cái lều đơn sơ dưới sự nâng đỡ của Tát Tư. Trên người cô có rất nhiều máu, sự lãng phí này khiến cô cảm thấy có chút áy náy. Tát Tư an ủi cô "Không sao, trước kia anh cũng cũng giống em." Hắn vén tóc bạch kim ướt nhẹp ra sau tai, lộ ra một nụ cười an ủi cô "Nghỉ một lát đi, máu sẽ mang lại lực lượng cho em."Lý Mộ Tư phỏng đoán, có lẽ, trong máu bao hàm chút kháng thể, nếu không, trong điều kiện ác liệt của thế giới này, vì sao trên căn bản cô lại chưa từng thấy ai ngã bệnh? Dĩ nhiên, bị thương là thường Mộ Tư mờ mờ ảo ảo cảm thấy, cơ thể của mình giống như cũng rắn chắc không ít, từ sau lần bị cảm trước, ít nhất, khi gặp mưa hay mệt mỏi cô cũng không có suy yếu, việc này hoàn toàn không thể xảy ra lúc trước. Không biết cô có cảm nhận sai không Mộ Tư bảo bọn Tát Tư đi về nghỉ trước, dù sao, thời gian nghỉ ngơi mỗi lần đều vô cùng ít, cô không thể khiến bọn họ lãng phí hết vì mình. Bởi vì ai cũng không biết nước lũ sẽ đuổi theo lúc nào, và sẽ đuổi theo theo phương hướng nào, bọn họ phải giữ vững thể lực. Đây cũng là nguyên nhân giống đực không thể lần nào cũng bắt được con mồi, bọn họ không có thời Mộ Tư cởi y phục xuống ở phía sau lều trại, cởi sạch sẽ mình ra, sau đó liền vọt vào tắm mưa to, thuận tiện chà xát vết máu dính trên y phục, hoàn toàn không suy tính đến vấn đề xấu hổ, mặc dù lều ở trong phạm vi tầm mắt của đám giống đực —— nhưng bọn họ không thể nào để giống cái rời đi tầm mắt của bọn họ. Đây là vì an máu trên y phục hoàn toàn có khả năng hấp dẫn thú dữ không tìm được thức ăn trong mưa to tới đây, Lý Mộ Tư không thể mạo hiểm như vậy. Cô đã bắt đầu dùng ánh mắt của thế giới này để suy nghĩ vấn đề, cô cảm thấy, việc này rất tốt, đây là một loại tiến bộ, nếu như cô muốn tiếp tục ngay khi cô mặc quần áo lần nữa, cô đột nhiên cảm thấy bụng có cái gì không đúng, hơi đau Mộ Tư đè lại bụng, bắt đầu sám hối xem ra cô đã kỳ vọng quá cao với cơ thể do xã hội văn minh nuôi ra của đợi cô cảm thấy một luồng khí nóng đột nhiên xông xuống dưới, mặt cô liền tái —— Má ơi! Giặt sạch quần áo rồi! Dì cả của cô lại tới vào lúc này a a a!Cô chợt nhớ tới lần trước, Ma Da hưng phấn nói cô phát tình. Cô rốt cuộc hiểu rõ, khi đó, chắc là cô vừa tiến vào thời kỳ rụng trứng, đối với phụ nữ mà nói, không phải phát tình sao? Nghe nói, dã thú có thể phân biệt được chuyện này của giống cái. Nhìn dáng dấp, các người thú đều giữ lại năng lực vô cùng quan trọng Mộ Tư che bụng, trong lòng gào khóc kêu thảm thiết cô có thể làm sao? Cô cũng không thể chận phía dưới mà?Lý Mộ Tư lại tìm được một nguyên nhân vì sao thế giới này không có phụ nữ —— máu chảy không ngừng thế này, đừng nói bảy ngày, dù là một ngày, đi ra ngoài một vòng cũng đừng mong lành lặn trở về!Lý Mộ Tư rơi lệ đầy mặt, sau đó, trước mặt bỗng tối sợ hãi ngẩng đầu lên, liền nhìn thấy một đám người thú mắt xám ngắt nhìn chăm chú vào cô, khóe miệng còn dính cặn thức ăn sót lại, trong kẽ răng còn dính thịt vụn đỏ tim Lý Mộ Tư phát rét, rùng mình một cái, sau đó phát hiện đây đều là người thú ở bộ lạc Mộ Sắc, lúc này mới yên Da hưng phấn lại nghi hoặc vây quanh Lý Mộ Tư vòng vo vài vòng, lỗ mũi hơi lạnh ủn tới ủn lui ở trên người cô, thậm chí thận nâng chân của cô lên, ngửi ngửi chỗ đó của cô một lúc Tát Tư cũng bị động tĩnh lều phía sau làm thức, rối rít chạy Nhĩ liếc mắt liền thấy vết máu giữa hai chân Lý Mộ Tư, lập tức kêu lên một tiếng "Chuyện gì xảy ra? Mộ Tư bị thương sao? Nhanh, chỗ này của anh còn thảo dược!"Tát Tư bắt hắn lại, nghi ngờ lại không hiểu, nửa ngày mới chần chờ nói "Đợi chút, cậu xem, bọn họ. . . . Giống như đang tiến hành. . . . nghi thức trưởng thành?"Mấy giống cái trợn tròn mắt, cậu nhìn tôi, tôi nhìn cậu "Anh nói là. . . . nghi thức trưởng thành?"Lạc Nhĩ bắt đầu điên cuồng nắm tóc, khiến giọt nước bay loạn "Tát Tư đừng gạt em, đừng gạt em! Mộ Tư không phải đã. . . . Đã tiết dịch rồi sao?"Không chờ hắn hỏi xong, đã trơ mắt thấy một con thú tứ chi nằm sấp phát ra một tiếng thú rống cực kỳ hưng phấn rồi chầm chậm đứng lên, vảy trên người chậm rãi rút lui, lộ ra bắp thịt rắn chắc cường Lạc Nhĩ lập tức liền rớt xuống, vừa quay người, liền bắt lấy cánh tay của Phí Lặc cũng đang rớt cằm hắn chỉ bắt được cái này không ngừng lặc, rống to khàn cả giọng "Khốn kiếp khốn kiếp khốn kiếp! Tại sao có thể như vậy! Tại sao có thể như vậy hả? ! Vì sao em chỉ khiến một tên khốn khiếp như anh trưởng thành, Mộ Tư làm được một đám không nói, lại còn có lần thứ hai?"Nhưng trong đôi mắt của hắn, rõ ràng lóe ánh sáng hưng phấn cực độ. Trong mắt mỗi người đều lóe ánh sáng hưng phấn cực độ, trừ Lý Mộ Tư đang bị vén hai chân lên, nằm dưới đất chảy máu không ngừng. . . .Cô muốn khóc. . . . . . William Brooklyn từng cho rằng chuyện bi thương nhất đời này của hắn là bị anh hai Thomas Brooklyn nhốt ở trong phòng, cả một tuần cũng không đụng vào phụ nữ được —— bây giờ suy nghĩ lại, khi đó hắn thật là vô cùng trong sáng, vô cùng hạnh phúc!Oh, Thượng Đế, lưu lạc đến thế giới không có phụ nữ này, nhất định là trừng phạt mà ngài dành cho hắn. . . . Đúng không đúng không đúng không? Oh, hắn biết sai rồi, thật biết sai rồi, hắn không nên len lén ngủ lúc đang cùng cầu nguyện với bà nội —— không biết bây giờ thành kính nhận lầm, hắn còn có thểg trở lại thế giới tràn đầy tiền bạc, mỹ nữ, chuyện tốt kia nhiên, vừa đọc thánh kinh lần nữa, vừa nhìn chăm chú vào mặt trời xuống đồi, William không ngoài dự đoán lại thất vọng lần nữa, chỉ có thể chậm rì rì đi về tòa thành Á Đặc Lan Đế Tư đang được xây dựng với khí thế ngất đang buồn bã nên không nhìn thấy, ở mặt đồi bên kia, khi hắn đứng dậy, một con Tật Phong Lang thân hình hơi nhỏ gầy cũng nhẹ nhàng nhảy xuống từ trên cây, lắc lắc chờm lông màu bạc rối bù, không gần không xa đi theo phía sau hắn —— có lẽ William cảm thấy cái sườn núi nhỏ này cách thành Á Đặc Lan Đế Tư không xa, sẽ không có nguy hiểm gì, nhưng Tắc Nạp Lí Tư biết, cơ thể nhỏ yếu như William, dù nguy hiểm rất bé cũng đủ khiến y bị nát bấy, y thậm chí không thể chạy về thành để tìm người thú cứu độ xuống núi của William không nhanh, dĩ nhiên, việc này có liên quan với một số vận động kịch liệt vào ban đêm, cho nên hắn không thể không vừa đi còn vừa hùng hùng hổ hổ che cái mông —— nếu nói thiếu gia William duyệt hết bụi hoa chưa thử mùi của đàn ông bao giờ thì đó là không thể nào, nhưng hắn thật sự hơi sợ gay —— ai bảo lúc hắn vừa cùng một đám bạn bè chuẩn bị nếm thử, lần đầu tiên muốn thử đàn ông, thì liền uống say, còn càng thêm đáng thương vô tình gặp phải anh hai hắn, sau đó. . . .Chuyện cũ. . . . . . Nghĩ lại mà kinh. Lần đó hắn bị anh hai nhốt ở trong nhà khoảng một tháng, hơn nữa còn phải hạ thấp nịnh nọt, bưng trà rót nước, làm tất cả chuyện thiếu gia William hắn có thể làm, để bình ổn cơn giận bất thường của anh hai đây chính là ám ảnh, cho nên, giống như bây giờ cả ngày lẫn đêm bị đàn ông ép tới chết đi sống lại, còn nặng miệng đến mua một tặng một, thì thật sự hơi khiêu chiến thần kinh của thiếu gia William —— không thể không nói, có lẽ điều này cũng có quan hệ rất lớn với việc đến nay thiếu gia William còn chưa thấy rõ cảnh ngộ bi thảm của mình.—— thiếu gia William cảm thấy, "phải chuyên tấn công" thì tốt hơn! Bạn không thấy trong khoảng thời gian này bị giày vò, cái mông của hắn sớm đã "Chịu đựng không nổi. . . . . . . . . . . . ." Rồi sao?Nghĩ đến điều này, sờ sờ cái mông, William thiếu chút nữa đau khóc thành tiếng —— lúc này, hắn vô cùng nhớ nhung anh hai Thomas của mình! Dù bị anh hai hắn bạo cúc hắn cũng chịu —— ít nhất cái đó của anh hai hắn thế nào cũng sẽ không to hơn cái đó của hai tên kia chứ? —— oh, muốn chết! Lời này không thể để cho anh hai hắn biết!Lại nói, William xuất thân từ gia tộc Brooklyn - một gia tộc quý tộc nước Anh đã có lịch sử mấy trăm năm, cho đến đại chiến thế giới lần hai, kinh tế nước Anh chịu ảnh hưởng, nên gia tộc Brooklynnhìn xa hiểu rộng dứt khoát chuyển sang nước Mĩ trẻ tuổi. Mấy năm qua, mạch sống trùng điệp mấy trăm năm của gia tộc bọn họ chẳng những không có chịu ảnh hưởng, ngược lại càng thêm phát triển, là một trong những gia tộc giàu có ẩn danh nắm giữ mạch máu kinh tế của địa là gia tộc giàu có ẩn danh là bởi vì, trên địa cầu, nếu như muốn biết người có tiền nhất trên thế giới là ai, thì mỗi người đều có thể đọc ra tên mấy danh nhân giàu có ở Forbes website kinh tế, vậy mà, trừ vài người trong nhóm, có rất ít người biết, mạch máu kinh tế chân chính bị một vài người nắm giữ, nhúc nhích chân là có thể ảnh hưởng đến kinh tế và chính trị toàn cầu. Cũng bởi vì căn cơ của bọn họ sâu dày, việc làm ăn của gia tộc sớm có đội nhóm riêng bận rộn bôn ba giúp bọn họ, hoàn toàn không cần họ tự mình ra mặt xử lý, cho nên, họ cũng rất ít lộ diện với bên ngoài, tài phú nắm giữ ở trong tay bọn họ dĩ nhiên là trở thành một điều bí ẩn, cho nên vẫn không bị người ngoài mà, gia tộc Brooklyn có một tật xấu làm người ta lên án, đó chính là gia tộc vì bảo đảm có đầy đủ người thừa kế xuất sắc, mấy trăm năm qua vẫn luôn duy trì thói quen họ hàng gần lấy nhau —— việc này tự nhiên dễ dàng đề cao một số tật bệnh xấu do di truyền từ các cặp nhiễm sắc thể giống nhau, nhưng xác suất có thể sinh ra đời sau IQ siêu cao cũng lớn hơn những cuộc hôn nhân bình thường, tựa như mấy thiên tài Einstein, Darwin, Hitler —— dù sao, coi như xuất hiện tật bệnh khi di truyền, thì gia tộc giàu thế, cũng nuôi nổi rất nhiều người nên, William vẫn rất may mắn, mình mặc dù không phải thiên tài, nhưng so với mấy anh chị em họ si ngốc ngơ ngác trong gia tộc, ít nhất cũng không ngu xuẩn chứ sao. Mà thiên tài thế hệ này của họ, Thomas Brooklyn chính là anh trai ruột của hắn —— vậy cũng thật là may mắn!—— về phần áp lực à, hắn mới không có! Có một anh trai như thế, hắn cũng không cần lo lắng mình sẽ trở thành kẻ ngây ngốc chảy nước miếng cười, cũng không cần lo lắng không ai nguyện ý cho hắn tiền ăn chơi đàng điếm, chuyện rất tốt mà?—— được rồi, xác thực, là một công tử ăn chơi có tiếng, mỗi lần bị anh trai hắn biết hắn chơi quá phận với phụ nữ, thì hắn đều bị hung hăng dọn dẹp, nhưng thẳng thắn nói, anh trai hắn cũng đồng thời giúp hắn giải quyết hết tất cả phiền toái mà?Oh, trời mới biết hiện tại hắn hy vọng, anh trai anh minh thần võ của hắn có thể đột nhiên xuất hiện ở trước mặt của hắn cỡ nào, rồi trợ giúp hắn giải quyết xong vấn đề lớn trước mắt! —— hắn đã thật nhiều ngày không thể đi nhà vệ sinh đàng hoàng rồi! Shit! Quá tàn nhẫn!Khi William chịu đựng đau đớn trên mông và bắp đùi, vội vàng chạy đến ven đường, chổng mông lên nhe răng trợn mắt thì hắn không nhịn được lại lòng chua xót mắng to —— em gái! Xem chỗ đó còn rỉ máu nữa này! Hậu môn nhỏ đáng thương của hắn làm sao có thể thích ứng được!Không được! Chuyện như vậy không thể nhịn được nữa! Nhịn nữa về sau hắn sẽ biến thành tên khốn "Chiếm hầm cầu cũng rặng không ra cứt".Lúc này trong óc của William luôn luôn sợ chết cũng không nhịn được toát ra ý chạy giận đùng đùng chạy về phòng của mình, nhưng chờ bắt đầu thu dọn đồ đạc rồi, liền hơi do dự rồi, đợi thu thập xong một túi nhỏ mở cửa đi ra ngoài, thì một đôi chân của hắn thiếu chút không nâng dậy nổi —— cái này. . . . Cúc Hoa đáng quý, nhưng sinh mạng cao giá hơn! Ngộ nhỡ hắn đi ra ngoài liền bị dã thú nào đó tha đi thì làm sao đây?Hắn đang luẩn quẩn gay gắt, chợt nhìn thấy Lý Mộ Tư đi ngang qua, nghĩ cũng không nghĩ đã vội đuổi theo như một làn lý thuyết, Lý Mộ Tư là người phụ nữ duy nhất hắn được trên đại lục người thú này, hắn làm sao có thể không có ý gì? Nhưng cũng không biết có phải là trực giác của giống đực hay không, rõ ràng hiện tại hắn mang danh tiếng "Giống cái", Ma Da lại canh hắn vô cùng kỹ. Hơn nữa Lý Mộ Tư cũng không có thiên phú ngôn ngữ tinh thông như người thú, William tự nhiên chỉ có thể cụp đuôi ảo não giữ một khoảng cách với người ta trước mắt không phải hắn đã quyết định muốn đi sao? Còn chưa tiếp xúc gần gũi, thì quả thật thẹn với danh hiệu hoa hoa công tử!Nghĩ như vậy, William liền tràn đầy dũng khí!Thật không ngờ, câu nói đầu tiên của Lý Mộ Tư đã đánh hắn trở về nguyên hình. . . ."Oh? William? Sao lại xách cái túi thế? Không phải anh muốn rời khỏi bộ lạc chứ?""Nào có!"". . . . Uhm! Ánh mắt của em có ý gì thế? Được rồi, tôi thật muốn rời đi, em muốn như thế nào! Cảnh cáo em, em đừng hòng ngăn cản tôi! Đừng hòng ngăn cản tôi nhé!"Lý Mộ Tư ". . . . Tôi không hề muốn cản anh, thật."". . . . . ." William yên lặng xốc túi của hắn, bóng lưng xào Mộ Tư vội vàng kéo hắn, đối diện vẻ mặt vui mừng nhìn lại của William, Lý Mộ Tư lặng yên một hồi lâu, rồi mới hỏi "Nhưng anh muốn đi đâu vậy chứ?"William tràn đầy khí thế nắm chặt quyền "Nếu hai chúng ta đều không giải thích được tới địa phương quỷ quái này, vậy thì nhất định cũng có đường trở về, tôi sẽ tìm ra được!"Lý Mộ Tư thở dài một tiếng, từ dưới sàng kéo một thùng gỗ lớn ra ngoài "Anh xem mấy thứ này rồi hãy nói."William ghé đầu nhìn, sự vui mừng khổng lồ xông lên ót "Những thứ này. . . . Những thứ đồ này. . . .""Đều là tôi trao đổi được từ các bộ lạc, có mấy món là tôi lục ra được trong bộ lạc Mộ Sắc, tỷ như cái bật lửa này, đáng tiếc bị nước ngâm rồi, không thể dùng. Đại đa số người đều không biết những thứ này dùng làm gì, cho nên muốn đổi về thì rất dễ dàng, nếu như anh thật nhớ thế giới cũ, tôi có thể chia anh một chút. Ừ, giống như nửa hộp áo mưa an toàn này, tôi nghĩ anh sẽ có cảm xúc đặc biệt." Lý Mộ Tư cười xấu vô cùng khinh thường ngắm cô một cái "Hứ, thiếu gia William chưa bao giờ mang bao! Ảnh hưởng cảm giác! Thật là một cô bé, chà chà!"Lý Mộ Tư ". . . . . . Cũng vậy, làm một giống cái, anh rất hả hê sao?"William ". . . . . ." T_TLý Mộ Tư vỗ vỗ trấn an "Được rồi, nếu tôi có thể trao đổi mấy thứ này, làm sao có thể không đi thăm dò đường về nhà? Đáng tiếc. . . . . ."Lý Mộ Tư buông tay "Đường thì có, nhưng chỉ có một chiều.""Có ý gì?""Nếu như anh có thời gian, có thể đi xuống dưới đầm nước đen xem thử, phía dưới có một con đường thời không, tựa như một cái bọt khí lơ lửng ở trong đầm nước, may mắn thì anh thậm chí có thể xuyên qua bọt nước để thấy một thế giới khác, nhưng, vô luận như thế nào, anh cũng không có cách nào xuyên qua bọt nước —— việc này cũng nhờ người cá, người thú bình thường không có biện pháp lặn xuống sâu như vậy."". . . . . . Vậy làm sao bây giờ?"Lý Mộ Tư lộ sắc mặt quỷ dị nhìn hắn một hồi lâu, rốt cuộc cảm khái vỗ vỗ bờ vai của hắn "Không phải chứ? Oa a, vậy còn cần tôi dạy sao? Dùng thuốc bôi trơn đi! Không có thuốc bôi trơn cũng có cỏ làm tình! Trơn mà không đau, thoải mái linh hoạt, tinh khiết thiên nhiên không ô nhiễm!"". . . . . Tôi nói, anh em Tắc Nạp người ta còn zin, không có kinh nghiệm, anh cũng không có kinh nghiệm à? Được rồi anh em, đừng giả nai với tôi nữa!" Lý Mộ Tư chậc chậc lắc khuôn mặt William đen hết ". . . . . . . . . Tôi hiểu." Nói xong, say lảo đảo đi ra ngoài, thiếu chút nữa bị vấp bậc gái mi!Em gái mi em gái mi em gái mi!Cho nên nói, thiếu gia William hận nhất là. . .Trước khi XX phải bôi ấy ấy mà cũng không biết!Lật bàn! Xem thiếu gia trở về dạy hai con sói đuôi dài kia thế nào!Thiếu gia William ném túi quần áo mới thu thập xong một cái, oai phong hùng dũng khí phách hiên ngang trở về, cả "Cúc hoa đài, đầy đất đau" cũng bỏ quên. Truyện Khi phụ nữ xuyên đến thế giới thú nam Thông tin truyện Khi phụ nữ xuyên đến thế giới thú nam Đánh giá từ 3 lượt. Tác giả Tư Đồ Yêu Yêu Thể loại Dị Giới, Xuyên Không, Sắc, Đam Mỹ, Ngôn tình h Nguồn DĐLQĐ Trạng thái Full Cô l&agrɑve; một cô gái, ᥒhưng v&igrɑve; lý do n&agrɑve;o đó m&agrɑve; lᾳi xuyên tới một tҺế giới ⲥhỉ có đ&agrɑve;n ông. Thế giới n&agrɑve;y không có phân biệt ᥒam nữ, ⲥhỉ có giốᥒg đực v&agrɑve; cái, tuy nhiên ∨ề h&igrɑve;nh ṫhể th&igrɑve; đều l&agrɑve; đ&agrɑve;n ông, ⲥhỉ có khác l&agrɑve; giốᥒg cái h&igrɑve;nh ṫhể nҺỏ hơᥒ giốᥒg đực một chút. XᎥn nói rõ truyện n&agrɑve;y ᥒam chính vớᎥ nữ chính 1vs1, không có NP, ᥒhưng sӗ có nhân vật phụ phát triển ṫheo chiều Һướng NP một nữ nhᎥều ᥒam. Truyện cῦng có chút yḗu tố đam mỹ. Không ngược. Giới thiệu thế thôi nhé, nhᎥều quá lᾳi mất hay ^^! Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 1 2 Cùng đọc truyện Khi Phụ Nữ Xuyên Đến Thế Giới Thú Nam của tác giả Tư Đồ Yêu Yêu tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại là một cô gái, nhưng vì lý do nào đó mà lại xuyên đến một thế giới chỉ có đàn giới này không có phân biệt nam nữ, chỉ có giống đực và cái, tuy nhiên về hình thể thì đều là đàn ông, chỉ có khác là giống cái hình thể nhỏ hơn giống đực một nói rõ truyện này nam chính với nữ chính 1vs1, không có NP, nhưng sẽ có nhân vật phụ phát triển theo chiều hướng NP một nữ nhiều nam. Truyện cũng có chút yếu tố đam mỹ. Không ngược. Giới thiệu thế thôi nhé, nhiều quá lại mất hay ^^! Vừa nghĩ tới mỹ nam lạnh lùng trước mắt này thực tế là một con chó Samoyed vô cùng lớn, cả người Lý Mộ Tư run lên, lông cả người đều bị dựng lên giống như đang nhảy bài nobody, trong nháy mắt, cô bộc phát —— nhân thú cái gì, quá nặng miệng!Mà phụ nữ bộc phát thường rất kinh khủng, bạn xem, cả Khổng Tử một người đàn ông nổi tiếng trong và ngoài nước cũng lưu luyến lệ rơi đầy mặt ngửa mặt lên trời rống to "Cũng chỉ có cô gái và tiểu nhân là khó nuôi!" Có thể thấy được phụ nữ đã tạo ra vết thương nghiêm trọng cỡ nào trong lòng đàn ông —— trước mắt, Lý Mộ Tư chính là một người khó đạp một cước lên người đàn ông cao lớn đang vặn eo chạy nhanh đến - Tư Nạp Khắc, lại đạp một cước lên khuôn mặt lạnh lùng của người đàn ông tóc bạch kim mắt vàng đang cúi thấp người chuẩn bị gặm cái nữa, Lý Mộ Tư gầm thét đuổi hai người đàn ông chỉ nhìn mặt thì không tin là họ sẽ làm ra hành vi như thế ra khỏi căn phòng, mặc dù đuổi ra xong cô mới phát hiện, nơi này căn bản không phải ổ của cô ha ha. . . . .Nghĩ đến gương mặt đẹp trai của Ma Da bị chân của cô đạp bẹp, Lý Mộ Tư hết lúng túng thì chợt cảm thấy mở mày mở mặt, nhất thời eo không nhức chân không đau, đi bộ cũng có sức hơn —— quả nhiên, mỗi người đều có một tâm trạng muốn phá hoại! Tiên sinh Lỗ Tấn nói, bi kịch chính là phá hư chuyện hoặc vật tốt đẹp cho người ta xem, nhưng tiên sinh Lỗ Tấn khẳng định không gờ, "Bi kịch" cũng có thể sinh ra tâm trạng tốt!Lý Mộ Tư đi chân trần dẫm trên đất, sau khi tu hú chiếm tổ chim khách, rốt cuộc hấttóc, tâm tình vui cửa, một nhóm người bị đuổi ra ngoài cùng nhau nhìn chằm chằm dấu chân đen trên mặt Ma Da, rồi cùng nhau che miệng cười trộm, ngay cả Tư Nạp Khắc cũng không ngoại lệ —— há há, mặc dù hắn cũng bị giẫm, nhưng mà, hắn bị giẫm trên lồng ngực đó! Hé ~Lại nói, ngay cả chân của Mộ Tư cũng rất mềm, thật là. . . . Thật là thật là đáng yêu! Giãy dụa thẹn thùng ~ hôm nay hắn không tắm đâu~Ma Da lạnh nhạt xoa xoa mặt trong ánh mắt của mọi người, rồi lạnh nhạt xoay người đi, bỏ lại một câu "Phí Lặc, hôm nay anh mang Lạc Nhĩ tới chỗ của anh ở đi."Lạc Nhĩ sững sờ lúc này mới hậu tri hậu giác phát hiện. . . . Wey wey Wey! Lý Mộ Tư em cút ra đây cho tôi! Nơi này là nhà của tôi! Tôi!Phí Lặc cũng mặc kệ nhiều, liên tục không ngừng gật đầu, trên gương mặt thật thà lộ ra nụ cười thật tươi, ôm hông Lạc Nhĩ gánh lên đầu vai rồi sải bước đi ra Nhĩ ngẩn ra xong thì phục hồi tinh thần lại, vặn chặt lỗ tai Phí Lặc rồi theo thói quen bắt đầu gầm thét "Khốn kiếp! Đừng cho rằng em không biết trong óc anh nghĩ cái gì! Dám làm loạn em sẽ cắt anh! Cắt anh!"Bước chân của Phí Lặc rối loạn, thân thể cường tráng lắc lắc, Ma Da lạnh nhạt tăng thêm một câu "Đừng lo lắng, anh ấy sẽ không làm thế, anh ấy rất hài lòng về năng lực X của anh, tôi thường nghe anh ấy nói mớ ở phòng bên."Trên đời này không có người đàn ông nào không thích nghe lời tán dương thế này! Phí Lặc lập tức hưng phấn vỗ lên mông Lạc Nhĩ một cái, chát một tiếng, trong cổ họng phát ra những âm thân grừ... ừ... ừ của dã thú, vừa nghe cũng biết hắn vui Nhĩ ". . . . . ." Chốc lát sau, da mặt siêu dày cũng đỏ lên, giương nanh múa vuốt với Ma Da ở xa xa "Tiểu tử khốn khiếp! Em xong đời! Anh cho em biết, em thật xong đời —— —— ——"Bên trong nhà, Lý Mộ Tư vừa nằm ngay đơ ở trên đệm da thú vừa hồi tưởng toàn bộ tin tức lấy được từ khi tới thế giới không có hạn cuối này, sau đó phát hiện. . . . Thật ra thì rất nhiều chỗ cũng đã để lộ ra không ít tin tức, chỉ là cô chưa từng suy nghĩ nhiều duy theo quán tính hại chết người!Tỷ như giống cái giống cái mà bọn Lạc Nhĩ nói, mặc dù rất hi vọng không phải như cô nghĩ, nhưng hi vọng này hiển nhiên đã vô cùng người đàn ông có hình thể bình thường cao 1m7 đến 1m8 có lẽ chính là đám giống cái gặp quỷ đó rồi, khó trách luôn nói những lời xấu hổ ở trước mặt cô —— chẳng lẽ họ xem cô là bạn tốt sao? Nhưng cô không muốn chia sẻ cảm nhận khi có kinh nguyệt hoặc là những lời mơ mộng như "Ai yêu cơ ngực minh tinh XX xem ra rất hấp dẫn, thật là muốn sờ một cái" với một đám đàn ông! Lệ ~Kéo chăn trùm đầu!Xin cho cô cất giữ sự hồn nhiên cuối cùng trong thế giới đầy đàn ông này đi!Lại nghĩ đến những người đàn ông trên dưới có hai cái lỗ, Lý Mộ Tư càng thêm không nhịn được sắc mặt trắng bệch —— chẳng lẽ cái động phía dưới không chỉ chịu trách nhiệm tiết dịch mà còn phải chịu trách nhiệm sinh em bé sao? Này này! Như vậy không quá nặng miệng sao? Châm chọc quá! Cả "nơi ngồi chồm hổm" cũng có thể..., sao mộc có kiểu nặng miệng này tồn tại không?Quả nhiên, chuyện này thật giống như một cảnh sát, đến lúc cuối cùng mới xuất hiện. Lý Mộ Tư bị buộc lạnh nhạt phần những người đàn ông cao lớn kia, bây giờ suy nghĩ một chốc, thật ra thì hô có rất nhiều điểm khác với giống cái. Tỷ như trên người của bọn họ đều có một số hoa văn kỳ quái, trước kia Lý Mộ Tư cho rằng họ xâm hình, tựa như những người da đỏ hay la "ô ô" ở Bắc Mỹ, không phải đều thích bôi loạn vẽ loạn ở trên người sao? Nhưng bây giờ cô phát hiện, đây chính là ấn ký để lại từ hình thú của như Tư Nạp Khắc, hình thú của hắn là rắn xanh lớn, dù biến thành người, trên mặt, trên ngực, trên cánh tay đều vẫn còn một vài hoa văn hình thoi màu xanh nhạt, giống như vảy rắn hình thú của phần Ma Da. . . . Được rồi, cô thừa nhận hắn thật sự không cùng một kiểu với chó Samoyed, chỗ giống duy nhất là bộ lông dài trắng như tuyết trên lưng. Hình thú của hắn rõ ràng càng thêm khôi ngô uy phong lẫm lẫm, vô luận là lực lượng hay là tốc độ, cũng không phải chó thường có thể sánh ngang, huống chi, hắn thậm chí còn có một vài đặc điểm mà động vật họ mèo mới có đồng tử mắt của hắn sẽ co lại dựng thẳng lên khi tức giận giống như loài mèo, móng vuốt sắc bén trên chân có thể thu vào cơ thể chỉ chừa lại phần nữa, xương cốt của hắn càng to lớn hơn, năm móng có thể mở ra một cách linh hoạt, có lẽ là một loại mãnh thú thích hợp sinh tồn trong đất tuyết hoặc đất cát. Theo màu lông của hắn để xem, thì chắc là đất tuyết, không biết vì sao lại xuất hiện trong rừng khi hắn biến thành hình người thì hai cái lỗ tai giấu trong mái tóc tuyết trắng cũng khác con người, chẳng những có thể đủ linh hoạt biến hướng, uốn cong, còn nhọn, gần như ở hình tam giác —— cô. . . . Cô mới không nói người đó khiến cô nghĩ tới đại nhân đâu Sesshomaru! Đại nhân Sesshomaru đẹp trai nhất, không có chút quan hệ nào với tên ghê tởm này! Lăn lộn ~Lý Mộ Tư chiếm đoạt phòng ốc của Lạc Nhĩ cùng Ma Da xong thì thỉnh thoảng chán chường thỉnh thoảng hưng phấn, vẫn mè nheo cho tới trưa, cuối cùng mới quyết định, tìm đường về nhà trước, nên tận lực đàng hoàng một chút mới tốt, ngộ nhỡ những dã thú này biết cô hoàn toàn khác bọn họ, đột nhiên trở mặt, cô cũng không dám nói mình có thể sống trong thế giới không có hạn cuối mà cả thú nhân cũng cảm thấy gian nan không, cho nên, bắt đầu từ hôm nay, cô phải ngụy trang thành một giống cái bình thường, 34C cái gì, đó chỉ là mây trôi, mây trôi thôi!Về phần không có tiểu JJ. . . . . Hừm, đối với một con thụ. . . . A không, một con giống cái mà nói, cái đó. . . . chắc là. . . . Không quan trọng. . . . Chứ? Chỉ. . . . Chỉ cần có cúc hoa hậu môn, vậy không phải là một con thụ rồi sao! Cô chẳng những có cúc hoa, cô còn có cả nhụy hoa đấy, thẹn thùng ~Lý Mộ Tư nắm quyền, sau khi khích lệ 1+1 lần nữa lại có dũng khí chạy như bay về phía trời chiều, vì vậy kéo cửa ra, sau đó, chỉ trong nháy mắt, cô liền bị chôn ở phía người Lý Mộ Tư dính đầy máu, tổng kết một quy luật ở thế giới lạ này lần nữa —— nơi này không thích tặng hoa, thích tặng con mồi! Còn là con mồi máu dầm dề!Cô có nên cảm ơn sự hào phóng nhiệt tình của đám đàn ông này không? Có lẽ cô không cần lo lắng cho lương thực của một đoạn thời gian sau này Mộ Tư bình tĩnh bò ra ngoài từ trong đống con mồi, phát hiện mình quả nhiên. . . Còn có điều phải học !

khi phụ nữ xuyên đến thế giới thú nam