Một tiếng êm ái, trong nháy mắt giải tán tất cả thương tổn cùng đau trong cô, Đoan Mộc Mộc đưa tay muốn ôm bọn trẻ, lại bị Lãnh An Thần đưa tay ra ngăn cản, sau đó nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh hướng về phía hai đứa bé, "Cha dặn các con thế nào, quên rồi sao?" Tiểu Đường Tâm gật đầu một cái, "Chưa, nhưng con thật nhớ mẹ thân yêu." Tôi ôm lấy Jami, vòng tay qua tai nó để nó không nghe thấy giọng nói kinh hoàng của người đàn bà đang đứng gần chúng tôi: bây giờ tạm biệt cô Lisa đi. Jami buông tôi ra và bắt tay tôi một cách trang trọng, nhưng khi nói lời tạm biệt, trong mắt nó đầy vẻ trìu mến và - Ôm chị đi, ôm chị chặt vào. Tôi ôm choàng lấy chị, cảm nhận hơi nóng từ người chị, cảm nhận sự mềm mại từ cơ thể chị, người chị như không xương, áp chặt vào người tôi, tôi khẽ cúi xuống, tham lam hôn lên đôi môi nhỏ của chị, hôn thật sâu, tham lam hút lấy chiếc lưỡi của chị, quấn lấy nó, tham lam mà mút. Beavis còn chọn thêm một số loại kẹo như: Chocolate ếch Nhái, bút lông ngỗng bọc đường, kẹo dẻo Slug, kẹo bơ cứng nhân mật ong đủ màu, kẹo Nougat bọc kem. Rồi nhét một viên kẹo vào mồm tôi. Đột nhiên nó giang tay ôm tôi vào lòng, khiến mọi người xung quanh nhìn chằm Không còn ẩn dụ, không còn văn nghệ hoá, tôi muốn một lần thẳng thắn đối mặt. Tôi chia tay rồi. Linh Vũ. 23 tháng 8. Hôm nay thành phố này mưa đêm. Cơn mưa kỳ dị cuối hạ đầu thu. Người ta cứ gán những cơn mưa thuộc về mùa nào đó, nhưng có mùa nào không mưa. Sống Tôi thích ngắm nhìn anh bận rộn vì tôi, thích mỗi lần nắm tay nhau, cảm giác như tôi đang nắm trong tay cả thế giới vậy. - Nếu có ngày anh hết yêu em, nếu có ngày anh thấy mệt mỏi thì hãy nói với em nhé. altuO. Cuộc sống luôn là một chuỗi bất ngờ. Khi tôi lớn mọi người đã làm tôi phải chấp nhận điều đó. Và đương nhiên tôi cũng nằm trong số đó, nhiều thứ làm tôi bất ngờ đến tá hỏa, chẳng hạn… tôi cao hơn và cơ thể tôi có những biểu hiện kì cục… Ôi xấu hổ quá đi mất... Cả tình cảm tôi cũng thế, ngày xưa tôi chỉ yêu mỗi mình mẹ thôi nhưng bây giờ thì không. Tôi biết cậu ấy từ hồi năm cấp 2 cơ nhưng tôi cũng chả để ý là mấy. Nhưng bất ngờ của tôi đã bắt đầu từ cậu - một cậu bạn không quen, có thể nói là vậy. Tôi đã rất ngạc nhiên khi cậu học ngôi trường này vì nghe nói cậu ấy học giỏi mà, nhưng thôi tôi không quan tâm. Tôi đậu rồi… tôi đậu lớp chọn của trường, một đứa như tôi mà đậu cũng lạ thiệt. Đinh mệnh hay sao ấy nhỉ? Tôi gặp lại cậu, cậu ấy học chung lớp với tôi. Bây giờ tôi mới để ý, cậy ấy nhìn đẹp trai đấy chứ, ít nhất là đối với tôi, mấy tuần học thì tôi biết vài cô bạn trong lớp cũng thích cậu ấy, cả tôi nữa nhưng chỉ có tôi biết thôi. Về cậu ấy thì sao nhỉ. Lạnh tanh,ít nói cũng không đùa giỡn với ai cả,chắc là 1 coolboy đây. Một thời gian sau tôi cũng đã bắt chuyện được với cậu nhưng những câu chuyện giữa tôi và cậu ấy thì cứ nhạt như nước ốc í. Hè…. 15/6 tôi bắt đầu đi học lại, lớp chọn học sớm hơn người ta lại khó nhằn nữa chứ nhưng biết sao giờ…haizzz… Cậu ấy vẫn thế, vẫn cái dáng cao cao gầy gầy nhưng tính cách thì thay đổi 360 độ. Hoạt bát hơn,vui tính hơn và nói chuyện với tôi nhiều hơn nhưng chỉ với tôi thôi nhé. Không biết phải không nữa nhưng tôi thấy thế cả cô bạn thân của tôi cũng thấy vậy mà. Tùy, sao cũng được miễn là nói với tôi thôi. Càng tiếp xúc tôi càng thích cậu ấy hơn và cái thứ tình cảm ấy lại ngày càng một lớn. Không biết nữa, chắc là do tôi và cậu ấy nói chuyện hợp nhau, rồi những lúc đi chơi với lớp, tôi và cậu ấy cứ đi chung với nhau thôi. Tôi biết là do tôi cố tình đi gần cậu ấy còn cậu ấy, tôi cũng không biết nữa nhưng chúng tôi cứ đi cùng nhau là đủ làm tôi vui rồi. Thế là học kì hai cũng xong, lúc đó tôi phải thảnh thơi rồi nhưng không, trong đầu tôi bây giờ đang muốn nói tất cả với cậu ấy tôi cũng không nghĩ tới đâu nhưng do nhỏ bạn gợi ý khiến tôi phải suy nghĩ về nó. Tất cả cứ như rối lên, tôi phải làm sao bây giờ. Đã rất nhiều đứa bạn tôi biết chuyện-do tôi nói ra. Và nghiễm nhiên cậu ấy cũng biết nhưng cậu ấy không nói gì cả. Ai ghép tôi với cậu ấy thì một khuôn mặt quen thuộc hiện lên, phải nói thế nào nhỉ, thể hiện thái quá thì phải, nói chung biểu hiện ấy là “Đẹp trai như tớ mà thèm thích cậu ấy hả”. Haizz…thế đấy, tôi cũng chả biết phải làm sao, thôi đành dẹp qua một bên cuối lớp 12 tính tiếp vậy. Năm nay học trễ hơn năm ngoái 5 ngày, bù lại tôi được học nghề, cũng như không. Hôm thi nghề, bất ngờ thật, tôi thi chung phòng với cậu ấy. Tính ra cũng lâu rồi tôi và cậu ấy không nói chuyện, học nghề thì cũng nhìn nhau không một chút biểu cảm gì cả. Chắc là tôi và cậu ấy chỉ dừng lại ở tình bạn mà thôi nhưng tôi không chấp nhận điều ấy. Tôi muốn một lần tôi sẽ nói với cậu ấy dù có gì xảy ra đi nữa. Mọi người bảo tôi _ Minh nó biết hết rồi, nó nói không biết nói sao với Đan thôi với nó cũng chưa chuẩn bị tâm lí nữa. Có người còn bảo tôi _Tớ hỏi thử rồi, Minh nó bảo không thích Đan chỉ coi Đan là bạn thôi à. Gặp lại cậu ở phòng thi những câu nói ấy hiện ra trong đầu làm lòng tôi chùn xuống Kết thúc bài thi, tôi làm cũng khá, thế là xong, ăn chơi mấy ngày nữa là đi học, là gặp lại cậu ấy. Đêm đó tôi lại suy nghĩ về cậu sau những ngày tập quên cậu đi nhưng tôi thua rồi. Đi học gặp lại cậu vừa vui vừa ngại. Cậu ấy cao hơn thấy rõ, hơn tôi cả hai cái đầu, à hình như đô hơn thì phải chắc đi tập tạ rồi. Vào lớp gặp lại mấy đứa bạn sau năm ngày xa cách, ôi, tôi nhớ tụi nó quá đi thôi… Còn cậu ấy thì nói chuyện với tôi như bình thường hình như cậu ấy cũng quên chuyện tôi thích cậu ấy luôn rồi thì phải. Lớp 12 với những áp lực của bài vở, của kì thi và của cả thời gian. Mọi thứ trôi đi như cơn gió dịu nhẹ nhưng làm người ta bùi ngùi và luyến tiếc về nó. Tôi 17 rồi, còn vài ngày nữa tôi đi thi tốt nghiệp, kiến thức, tinh thấn tôi đã chuẩn bị xong bây giờ chỉ cần thi và trông vào cái level may mắn của tôi thôi. Chiều hôm đó tôi đi bộ vòng vòng quanh khu chung cư tôi ở. Bất ngờ tôi gặp cậu ấy. _Ủa đi đâu qua nhà tui dậy ? Tôi hỏi _Ừ thì đi lòng vòng chơi thôi, còn Đan sao hok ôn bài đi mai thi rồi? _Tui ôn xong rồi mới đi chơi nè. Còn cậu qua kiếm tui phải hok? Rồi tui cười to. Vẫn cái giọng điệu đó _Tui mà thèm kiếm cậu, tại có chuyện nên đi tới đây thôi. _Hehe, kệ cậu, mà lỡ qua đây rồi đi chơi với tui nha. Thế là cậu ấy chở tôi đi tùm lum chỗ, nói tùm lum chuyện trên trời dưới đất. Làm tôi nhớ hồi đó cậu ấy cũng chở tôi như hôm nay, khi đó cũng vui như bây giờ vậy. Hôm nay vui thật, nhờ cậu cả đấy, ngủ ngon nha Minh, tôi tự nói với mình. ******* Phù, thi tốt nghiệp xong còn đại học nữa thôi, cố lên Đan ơi. Lâu rồi không online xem mọi người thế nào rồi. Facebook ngập những lời chúc nhau thi tốt cùng mấy tấm hình hồi lớp tôi đi chơi chung. Vui thật nhưng cũng buồn nữa, còn đâu ngày tháng bên mọi người tấm hình chụp chung một lớp, Minh đứng gần tôi nè. Bất ngờ thằng bạn gởi qua cho tôi một bài viết. Nó nói _Giống mày nè coi đi rồi nghĩ thử xem sao. Cuối bài viết tác giả bảo rằng “ Cơ hội là khi bạn biết nắm lấy, đừng buông tay dù đó là 0,1%” Đọc xong đầu óc tôi trống rỗng, không nghĩ nhiều nữa. Tôi chạy đi, mặc kệ những lời nói ấy, mặc kệ cậu có thích tôi hay không tôi vẫn sẽ nói…tất cả. Tôi đứng dưới nhà và nhấn phím gọi cho cậu ấy, vài tiếng chuông vang lên rồi giọng nói ấy _A lô _Đan nè Minh, cậu có nhà hok? _Uh có, chuyện gì hả ? _Tớ đứng dưới nhà cậu nè. Tôi thấy cậu ấy thò đầu ra nhìn tôi rồi nói _Để tớ xuống. _Không, cậu đứng đó đi, bây giờ cậu nghe tớ nói thôi nhé. _Uuh, nói đi. _Uhm….Từ lớp 11 tớ đã thích cậu, rất rất thích cậu, tớ cứ tưởng mấy ngày hè không gặp cậu tớ sẽ quên hết tình cảm với cậu. Nhưng không, tớ còn thích cậu. Tớ biết con gái mà đi nói điều này thì thật không nên, tớ biết cậu cũng không thích tớ nhưng tớ mặc kệ, dù có thế nào đi nữa thì tớ vẫn thích cậu...uhm… tớ đã nói hết suy nghĩ của mình rồi, tớ về nhé. Khi ấy, mặt tôi đỏ gay, tôi nghĩ thế là xong, cuối cùng tôi cũng đã nói hết lòng mình, nhẹ cả người. Nhưng tôi biết chắc bây giờ giữa tôi và Minh không còn gì nữa, cả tình bạn mong manh cũng không còn. Tất cả đã mất hết khi tôi nói ra những lời ấy. Tôi buồn nhưng tôi không khóc, vì tôi không cho bản thân mình khóc, nhưng mắt tôi lại cay cay. Bất chợt…. _Đan, đợi tớ với. Tôi đứng lại và tôi không nghe lầm. Là cậu ấy, là Minh _ người mà tôi vừa thố lộ _Đan nè….Chắc Đan cũng biết, tớ nhát lắm, tớ biết cậu thích tớ nhưng tớ im lặng vì tớ không muốn cho cậu biết là….là….tớ không thích cậu…tớ không muốn cậu biết, vì điều đó sẽ làm cậu buồn… vì với tớ cậu là nhỏ bạn trong lớp tớ thích chơi chung nhất, tớ xin lỗi... Lúc này, mắt tôi nhòe đi vì tôi đã khóc, tôi khóc, buồn cười thật, tôi khóc ! Chuyện mà ít khi tôi làm được. _Nhưng đó là ý nghĩ ngày đó của tớ thôi. Cũng nhờ vào mấy ngày hè ấy, mà tớ nhận ra tớ thiếu một cái gì đó, tớ cũng không biết nữa….chắc là cậu. Vì vậy mà tớ đến nhà cậu. Và tớ cũng rất bất ngờ khi gặp cậu…Lúc chở cậu đi tớ đã rất vui. Tớ không biết tại sao tớ lại vui thế nữa, nhưng bây giờ tớ biết ….Tớ thích cậu rồi, Đan àh… Tôi quay lại thấy cái mặt đỏ như quả gấc của cậu ấy khiến tôi bật cười, tôi đưa tay lau vội nước mắt. Vài tuần sau đó, tôi đọc được một cuốn sách và thật bất ngờ tôi thấy câu nói ấy “ Cơ hội là khi bạn biết nắm lấy, đừng buông tay dù đó là 0,1%”. Nhờ câu nói ấy mà tôi đã giữ được tình yêu của tôi, nếu lúc đó tôi buông tay thì… Bạn cũng vậy nhé đừng buông tay mà hãy nắm lấy dù có ra sao đi chăng nữa, bạn nhé… Ca khúc Đừng Buông Tay Em Mà do ca sĩ Maya thể hiện, thuộc thể loại Nhạc Trẻ. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát dung buong tay em ma mp3, playlist/album, MV/Video dung buong tay em ma miễn phí tại Lời bài hát Đừng Buông Tay Em Mà Nhạc sĩ Mr Siro Lời đăng bởi huyenthoaivipno1 Bài hát Đừng Buông Tay Em Mà - Maya Từ ngày anh đến bên em Người cho em cảm thấy cuộc sống này em càng phải trân trọng Ngày nào anh cũng bên em Ngày nào cũng thật êm đềm càng mong mình sẽ mãi bên nhau Định rằng hôm nay Sẽ nói câu "Em yêu anh" Nhưng chưa thì anh đã ôm em lại Và nói trong nghẹn ngào rằng "Điều chúng ta nên làm là chia tay..." Xung quanh dường như lặng đi bởi những gì em đã nghe Chỉ còn nhịp tim đang yếu ớt hơi thở nặng nề Đến lúc nguyện vì anh ,đánh đổitất cả rồi mất anh Vì em quá ngốc hay vì em đã làm gì sai? Hãy nói rằng giây phút vừa qua chỉ là thử thách thôi Chúng ta từng vượt qua gian khó vẫn bên nhau mà Câu trả lời của anh hôm nay lấy cạn nước mắt em Rằng anh vẫn chưa từng yêu em dù một lần Khi nhìn nhau, dấu yêu còn đâu Tim quặn đau vết thương thật sâu... Giọt nước mắt vẫn rơi, níu bước chân một người Đừng yêu quá một người, đến trọn đời Xung quanh dường như lặng đi bởi những gì em đã nghe Từng hơi thở như yếu dần, khiến tim em nặng nề bối rối Đến lúc nguyện vì anh ,đánh đổi tất cả rồi mất anh Vì em quá ngốc hay vì em đã làm gì sai? Anh là tất cả yên bình trong em Là nỗi nhớ mãi không phai mờ Là hạnh phúc mãi không lụi tàn Là tất cả những gì... em không thể có... Tâm sự Thứ hai, 16/2/2015, 1224 GMT+7 Tôi viết lên những dòng tâm sự này trong nước mắt và sự thổn thức của một người con trai si tình. Em đến với tôi nhẹ nhàng như một giấc mơ và rồi em lại muốn rời xa tôi một cách âm thầm không nói trước. Bốn năm trước, tôi quen em khi hai đứa cùng ở một xóm trọ và cũng là những ngày tháng bắt đầu cuộc sống sinh viên. Kỳ học đầu tiên trôi qua, trong tôi có nhiều những xáo trộn về chuyện tình cảm, nhưng cuối cùng tôi đã chọn em để nói lời yêu. Khi đó em vẫn là một cô gái chưa từng biết yêu là gì. Em còn nhớ ngày 14/2 của bốn năm về trước không? Ngày mà em đồng ý nhận lời yêu tôi, tôi đã ôm em trong vòng tay hạnh phúc. Những giọt nước mắt của niềm vui làm ướt bờ vai em. Kể từ đó, em - cô hàng xóm mọi ngày giờ đã là người yêu của tôi. Em không xinh như nhiều bạn gái khác nhưng em có nụ cười duyên và cách nói chuyện vui vẻ. Em là cô gái thông minh, sống rất tình cảm, biết quan tâm tới mọi người xung quanh... Từ ngày có em, cuộc đời tôi như bước sang một trang mới. Tình yêu của chúng mình sẽ vẫn rất đẹp nếu như không có ngày phải chia tay mái trường. Kết thúc bốn năm học cũng là bốn năm gắn bó với nhau như bóng với hình. Tạm chia xa, tôi với em mang theo những hành trang kiến thức về quê hương mong tìm được một công việc ổn định. Nhưng cuộc sống đâu có được như mình mong đợi, sự bon chen giành giật của xã hội đã không cho tôi và em cơ hội thực hiện ước mơ nghề nghiệp của mình. Em ở nhà với bố mẹ, còn tôi đi làm công nhân... Thời gian đầu, tôi và em đều buồn vì công việc, những lúc như vậy cả hai lại cùng động viên nhau cố gắng. Thời gian trôi đi cùng với sự tấp nập của cuộc sống, nhiều khi tôi không thể quan tâm em như ngày còn đi học, tôi biết em rất buồn và tủi thân. Em được sinh ra trong một gia đình có điều kiện kinh tế. Còn tôi, bố mẹ suốt một đời làm nông vất vả. Tuy nhiên, với tôi đó không phải là khoảng cách. Tôi ý thức được điều này nên luôn tự nhủ với bản thân phải cố gắng để tương lai mình thay đổi và tôi sẽ đủ khả năng để lo cho em một cuộc sống như những gì em đang có. Tôi biết trong lòng em đôi khi chất chứa nhiều suy nghĩ. Em lo phải lấy chồng xa, lo cuộc sống gia đình sẽ khổ và em cũng từng lo cho tôi vì em có nhiều bệnh, em bảo lấy nhau vào cả hai sẽ khổ. Tôi biết em thương tôi nên em mới nghĩ như vậy. Nhưng em có biết không, với tôi cuộc sống này chỉ có ý nghĩa khi được ở bên em. Tôi từng nói với em rằng, đời người chỉ sống một lần và hạnh phúc chỉ tồn tại khi tìm được người yêu thương mình thật lòng, hãy trân trọng và nắm giữ những gì mình đang có. Vậy mà em lại đang cố tình buông tay, em muốn rời xa tôi chỉ vì những lý do bình thường, dù tôi biết em rất đau khổ khi làm như vậy... Hàng trăm tin nhắn và những cuộc điện thoại của tôi, em đều phớt lờ, im lặng. Từ khi nào em đã trở nên vô tình như vậy? Em từng nói tôi là người quan trọng thứ hai bên cạnh gia đình em. Vậy mà giờ em lại cho tôi một cảm giác tôi không bằng một người dưng qua đường. Em đừng làm khổ mình như vậy nữa, tôi cũng buồn và đau khổ lắm em biết không? Hai đứa mình còn trẻ, thời gian còn dài, hãy coi những khó khăn trước mắt là thử thách trên con đường tương lai và sau là cái đích của tình yêu. Tôi tin lúc đó cuộc sống của chúng mình sẽ thêm phần ý nghĩa. Cố gắng lên em nhé, em là một cô gái có nghị lực mà. Một năm mới nữa lại về, dù không có tôi bên cạnh em hãy tin rằng tôi vẫn đang dõi theo em và cầu chúc cho em mọi điều tốt đẹp. Yêu em nhiều lắm. Trần Vui lòng đăng nhập trước khi thêm vào playlist! Tải Nhạc 128 Kbps Tải Nhạc 320 Kbps Thêm bài hát vào playlist thành công Thêm bài hát này vào danh sách Playlist Bài hát dung buong tay anh bum remix do ca sĩ Ho Quang Hieu, Dj Bum thuộc thể loại Remix Viet. Tìm loi bai hat dung buong tay anh bum remix - Ho Quang Hieu, Dj Bum ngay trên Nhaccuatui. Nghe bài hát Đừng Buông Tay Anh Bum Remix chất lượng cao 320 kbps lossless miễn phí. Ca khúc Đừng Buông Tay Anh Bum Remix do ca sĩ Hồ Quang Hiếu, DJ Bum thể hiện, thuộc thể loại Remix Việt. Các bạn có thể nghe, download tải nhạc bài hát dung buong tay anh bum remix mp3, playlist/album, MV/Video dung buong tay anh bum remix miễn phí tại Lời bài hát Đừng Buông Tay Anh Bum Remix Lời đăng bởi Có những ngày, có những giây, chỉ nắm trong cơn đau này Hãy nhớ lòng, vẫn cứ mong, dù rằng anh không thể quên Tôi nhớ em, đêm dài hơn, phải chẳng anh hy vọng Ngày xưa trót qua, anh không thấy buồn Có lúc hoang quanh, buồn tim em đang khóc Mà tại sao anh không hiểu ra, vì điều đó để ta bắt nhau Có vài ân tâm khiến trái tim, của người anh yêu thương rất buồn Có tim em thể nói cho em là nẻ lòng anh Nhưng một khi nắng mắt đã rơi, theo niềm tin yêu đang chẳng còn Và anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Có phải anh đã khiến trái tim của người anh yêu thương rất buồn Cố tin em để nói cho em là nè lòng anh Nhưng một khi nước mắt đã rơi, theo niềm tin yêu đơn chẳng còn Và anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Cố tin em để nói cho em là nè lòng anh Nhưng một khi nước mắt đã rơi, theo niềm tin yêu đơn chẳng còn Và anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Cố tin em để nói cho em là nè lòng anh Nhưng một khi nước mắt đã rơi, theo niềm tin yêu đơn chẳng còn Và anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Anh cố giữ lấy phút giây để đem lần vui Lúc này Trần Lăng Dực từ phòng làm việc bước ra, do đứng quay lưng lại nên A Bính hoàn toàn không biết, lúc này anh ta vẫn thao thao bất tuyệt, nói “Không phải tôi nghĩ nhiêu, mà đó là sự thật ngay trước mắt, chắc chắn……”Bạn Đang Xem 4 ôm tôi đi đừng buông tay tôi hot nhất Trần Lăng Dực “Không đi làm việc đi, còn đứng đây lảm nhảm gì vậy?” A Bính lúc này mới biết, anh to lo lắng không biết Trần Lăng Dực có nghe được anh ta nói gì không, lúc này anh ta mới quay đầu, mỉm cười nói “Tôi đang nói với cô Hứa vê cuộc họp chiều nay.” Trần Lăng Dực không nói gì, cứ thế rời đi, A Bính cuống quýt hỏi Kiều Tâm “Giám đốc đi ra từ lúc nào vậy, sao cô không nhắc khéo tôi, không biết đã nghe được gì rồi.” Kiều Tâm “Anh ấy vừa mới ra thôi, chưa nghe được gì đâu.” A Bính “Phù may quá, tôi cũng nghĩ vậy, nhìn biểu hiện lúc nãy của giám đốc tôi cũng yên tâm phần nào. Thôi tôi về làm việc đây, mất công tý nữa giám đốc quay lại, vẫn thấy tôi đứng đây lại quở trách mất.” Kiều Tâm cũng bất lực sao người trầm tính như Trần Lăng Dực sao có thể chịu được người nhiêu lời như A Bính cơ chứ, nhưng có một bí mật cô không bao giờ biết bởi mỗi lần cơn nói nhiều của A Bính bộc phát thì Trần Lăng Dực sẽ chặn họng ngay, nên anh ta muốn nói cũng không nói được. Một lúc sau, Trần Lăng Dực quay trở lại, tay xách một thứ gì đó cô nhìn thoang thoáng trông thấy giống hộp cơm, có lẽ là do Chu Noãn đưa, không đúng Chu Noãn lúc nãy vừa ở đây về mà, vậy ai đưa cơ chứ, Kiều Tâm cười thâm cô lại suy nghĩ quá phận rồi, dù là hộp cơm của ai đưa thì cũng không còn liên quan đến cô. Tiếng chuông điện thoại bàn vang lên, cô nhấc máy, chưa kịp nói gì thì bên kia đã nói “Vào đây.” Xem Thêm 5 họa tiết thời trần lớp 7 hot nhấtLà giọng của anh, cô nói lại “Hả.” Trần Lăng Dực nói “Tôi bảo cô vào phòng tôi.” Mang một tâm trạng lo lắng, cô bước vào phòng anh, hộp cơm lúc nãy cũng được đặt ngay ngắn trên bàn, cô nói “Trần tổng, tôi đến rồi, anh có gì phân phó không ạ.” Trần Lăng Dực lúc này đang ngồi trên ghế sopha, anh ngoắc cô “Cô lại đây.” Cô đi đến vẫn tiếp tục nói câu vừa nãy “Trần tổng, anh có gì phân phó vậy ạ.” Trần Lăng Dực đáp “Cô ngồi xuống ghế đi.” Kiều Tâm lúc này hơi sững sờ, nhưng lúc này vị trí ghế trước mặt Trần Lăng Dực như chuẩn bị từ trước đã bị để hết tài liệu lên đương nhiên cô không thể ngồi đó, vậy là chỉ còn cái ghế bên cạnh Trần Lăng Dực, mà cái ghế này lại ở bên trong, cô không thể bảo Trần Lăng Dực ngôi vào bên trong được, vậy muốn ngôi được xuống ghế thì phải bước qua mặt anh, cô không muốn điều này xảy ra, cô đáp lại “Tôi đứng cũng được, anh có chuyện gì không ạ.” Trần Lăng Dực mất hết bình tĩnh, cau mày nói “Nếu cô muốn đứng ăn cơm thì cứ việc đứng.” Kiều Tâm lúc này mới vỡ lẽ ra hóa ra anh gọi cô vào đây để ăn cơm, chẳng nhẽ anh đang khoe mẽ với cô là anh có người mang cơm đến sao? Cô đáp “Lát nữa tôi có hẹn với nhân viên khác rồi.” Trần Lăng Dực “Ai. A Bính sao?” Cô từ lúc vào đây thì chỉ có mỗi A Bính là thân thiết nhất, nghe anh nói vậy, cô đáp “Đúng, đúng.” Xem Thêm Tổng hợp 8 nguyên hàm 2 hay nhất, đừng bỏ lỡTrần Lăng Dực đáp lại “Cô nói dối cũng phải lựa người mà nói chứ, A Bính trưa nào cũng về nhà ăn cơm vợ nấu, nếu anh ta dám ăn cơm với cô thì chắc anh ta chán sống.” Cô đuối lý, không nói lại được anh, nhưng không thể nào mà đứng ăn cơm được nên đành phải lựa chọn phương án bước qua mặt anh. Nhưng chân Trần Lăng Dực rất dài, anh để hết lối đi, cô nói “Giám đốc, anh có thể để gọn chân vào được không?” Trần Lăng Dực thản nhiên đáp “Xin lỗi, chân tôi dài quá không gọn lại được.” Kiều Tâm biết ngay anh sẽ cố tình không nhượng bộ mà, vậy cô không những phải bước qua mặt anh mà còn phải bước qua chân anh nữa, trong lúc cô bước thì chân Trần Lăng Dực bỗng dưng co lại khiến cô đang sải bước dài thành ra bị hụt cô ngã, theo phản xạ của cơ thể cô cố nghiên mình vào chỗ ít đau nhất có thể và đương nhiên là ngã vào lòng anh, Trần Lăng Dực ôm lấy cô, thì thầm vào tai cô “Cô Hứa, tôi sẽ cho rằng cô đang cố tình quyến rũ tôi.” Cô muốn vùng dậy nhưng anh không chịu buông cô ra, lúc này cô mới để ý mặt hai người đang rất gần nhau, trái tim cô lại đập liên hôi, hai mắt họ nhìn nhau, lúc này cả người cô đều dựa hết vào không lên tiếng, anh cũng vậy, không gian yên lặng đến đáng sợ, trò chơi im lặng này cuối cùng cô là người thua, cô lên tiếng trước “Để tôi đi chuẩn bị bát đũa.” Trần Lăng Dực đáp “Không cân, có ở đây rồi.” Cô nhìn theo hướng mắt của anh, ở dưới gầm bàn quả thực có một cái hộp, cô lôi lên bên trong mở ra bát đũa được sắp xếp rất gọn gàng ngay ngắn, cô thâm trách anh sao không nói sớm. Cô xới cho anh một bát, cô một bát, thấy anh vẫn cứ ngồi đấy, anh chưa ăn sao cô dám ăn, cô lại lên tiếng “Trần tổng, mời dùng.” Anh lúc này mới cầm lấy bát của cô đưa chậm rãi ăn từng miếng, cô cũng bắt đầu ăn, có một món rất đặc biệt, cô nghĩ cả đời này cô sẽ không bao giờ được ăn nó nữa nhưng hôm nay nó lại xuất hiện ở đây. Trần Lăng Dực lên tiếng “Cô có thấy quen thuộc không?” Trần Lăng Dực “Vậy cô cũng không là gì để biết những điều này.” Top 4 ôm tôi đi đừng buông tay tôi tổng hợp bởi Tin Tức Giáo Dục Học Tập Tiny Lạc Tác giả Ngày đăng 11/23/2022 Đánh giá 930 vote Tóm tắt Vầng dương đã khép mất rồi, ai tan vào đêm tối. Tìm em trong những giấc mộng em hay là đêm tối. Ôm tôi đi đừng buông tay tôi. Để xin cho thân tôi chìm trong … [Lyrics] Lạc – Quốc Thiên Tác giả Ngày đăng 12/14/2022 Đánh giá 277 vote Tóm tắt Ai tan vào trong đêm tối, Tìm em trong những giấc mơ, Em hãy là đêm tối? Ôm tôi đi đừng buông tay tôi, Và xin cho thân tôi chìm trong đôi … Tìm mã số Tác giả Ngày đăng 10/10/2022 Đánh giá 303 vote Tóm tắt tim em trong nhung giac mong em hay la dem toi. om toi di dung buong tay toi de xin cho than toi chim trong doi moi om toi di dung buong tay toi noi day … Lạc Tác giả Ngày đăng 04/08/2023 Đánh giá 490 vote Tóm tắt Vầng dương đã [G]khép mất [D]rồi, ai tan vào đêm [A7] tối [Em]. Tìm em trong [G]những giấc [D]mộng em hay là đêm [A7]tối. [Em]Ôm tôi đi đừng buông tay tôi. Khớp với kết quả tìm kiếm Kiều Tâm cũng bất lực sao người trầm tính như Trần Lăng Dực sao có thể chịu được người nhiêu lời như A Bính cơ chứ, nhưng có một bí mật cô không bao giờ biết bởi mỗi lần cơn nói nhiều của A Bính bộc phát thì Trần Lăng Dực sẽ chặn họng ngay, nên anh …

ôm tôi đi đừng buông tay tôi