Tục Ca số 10 - Cầm Cặc. Cầm cặc cho nó đái nó đái trên đầu bay Cầm cặc cho nó chơi nó chơi trên đầu mày Cầm cặc cho nó đéo nó đéo cho mày coi Cầm cặc cho nó bơi hễ qua sông là thôi Phạm Duy và 10 bài tục caNNC: Lưu ý: Với những người \u001Ckhông quen\u001D hoặc \u001Ckhông thích nghe\u001D những câu nói tục hay tiếng chửi thề thường diễn ra trong cuộc sống hằ Dịch COVID-19: Ngày 12/10 ghi nhận 2.949 ca nhiễm mới, số ca trong cộng đồng tiếp tục giảm Hà Nội (TTXVN 12/10) Bộ Y tế cho biết, từ 17 giờ ngày 11/10 đến 17 giờ ngày 12/10, Hệ thống Quốc gia quản lý ca bệnh COVID-19 ghi nhận 2.949 ca nhiễm mới, trong đó 10 ca nhập cảnh và 2.939 ca ghi nhận trong nước (giảm 678 ca so Trung bình số tử vong ghi nhận trong 7 ngày qua: 1 ca. Tổng số ca tử vong do COVID-19 tại Việt Nam tính đến nay là 43.126 ca, chiếm tỉ lệ 0,4% so với tổng số ca nhiễm. Trong ngày 9-9 có 270.425 liều vắc xin phòng COVID-19 được tiêm. Như vậy, tổng số liều vắc xin đã được tiêm là Ca mắc mới COVID-19 giảm thấp nhất trong 6 tháng qua. Bộ Y tế cho biết ngày 17/10 có 325 ca mắc COVID-19, giảm hơn 1 nửa so với hôm qua và là ngày có số mắc mới thấp nhất trong 6 tháng qua. Trong ngày tiếp tục không có bệnh nhân tử vong. Kể từ đầu dịch đến nay Việt Nam có 11 TTO - Nếu tính liên tục 10 năm qua thì năm 2022 là năm đầu tiên TP.HCM ghi nhận 25 ca tử vong vì sốt xuất huyết. Hiện đợt dịch này chưa có dấu hiệu đi xuống, thậm chí có nguy cơ gia tăng trong thời gian tới. Tại cuộc họp giao ban ngày 3-10, ông Tăng Chí Thượng - giám đốc Sở jiLRi2. In bài này Chi tiết Nguyễn Ngọc Chính Lượt xem 41269 Lưu ý Với những người "không quen" hoặc "không thích nghe" những câu nói tục hay tiếng chửi thề thường diễn ra trong cuộc sống hằng ngày, lời khuyên chân thành của tôi là không nên đọc bài viết và cũng không nên nghe những bản tục ca này. Lý do Lời 10 bài tục ca của Phạm Duy rất... "phản cảm" và có thể gây sự khó chịu hoặc bực mình...Khi còn sinh thời, nhạc sĩ Phạm Duy đã có đôi lời tâm sự về 10 bài tục ca của ông đọc trên băng cassette được phổ biến hạn chế và đến nay gần như "thất truyền""Hai vị viết sách, viết báo về tôi là Tạ Tỵ và Georges Gauthier đều cho rằng cái vui, cái tếu không phải là chất liệu Phạm Duy, cho nên tục ca không thành công. Chưa kể có người chê tôi đi tới chỗ nhảm nhí trong nghệ thuật. Tôi cũng hiểu được vì sao có những người chống đối tục ca dù họ không biết cặn kẽ nội dung của nó. Tôi không hề tung tục ca ra quần chúng. Tôi chỉ tặng vài người bạn thân một băng cassette ghi lại buổi hát chơi ở Vũng Tầu và còn dặn dò đừng phổ biến!"Có lẽ không nhà phê bình nào có đủ thẩm quyền hơn chính tác giả khi nhận xét về những điểm yếu trong cuộc đời sáng tác của mình. Trong trường hợp Phạm Duy, ông đã thẳng thắn nhìn nhận đã có nhiều người "chê" tục ca vì nó đi tới chỗ "nhảm nhí trong nghệ thuật" nhưng ông cũng vạch ra lý do "họ không biết cặn kẽ nội dung của nó".Để biết một cách cặn kẽ nội dung của 10 bài tục ca không có cách gì khác hơn là phải nghe qua những bài hát này. Về mặt tiết điệu, Phạm Duy viết tục ca bằng nhiều thể loại, từ dân ca hay qua lối kể chuyện đến rock, blues và đến cả loại nhạc mà ông gọi là "quốc ca" tôi nhấn mạnh, hai chữ này phải để trong ngoặc kép Hình thức ca từ trong tục ca của Phạm Duy rất đa dạng nhưng nổi bật hơn cả là rất tục tĩu. Có những bài quá sỗ sàng trong cách dùng chữ, chẳng hạn như dùng huỵch tẹt một số từ ta thường nghe từ cửa miệng những kẻ "đầu đường xó chợ" hoặc dân "đá cá lăn dưa" hoặc chửi thề một cách không ngượng đọc sẽ tìm thấy trong 4 tục ca cuối cùng từ số 7 đến số 10 cả một kho từ ngữ trần trụi đến đến độ "khó nghe", huỵch tẹt đến độ sỗ sàng. Tôi không tiện nhắc lại những từ ngữ đó, làm như vậy sẽ mất đi tính nghiêm túc của bài phân tích, dù là phân tích về... tục như mức độ tục tĩu càng tăng từ tục ca 1 đến tục ca 10. Loạt tục ca này, còn được Phạm Duy gọi là "những bài ca xã hội", khởi đầu bằng bài số 1 với tựa đề Hát đối giữa đôi trai gái theo âm điệu dân ca. Bài hát dựa theo ca daoEm như cục cứt trôi sôngAnh như con chó ngồi trông trên bờ...Phạm Duy sáng tác thêm phần đối đáp giữa trai và gáiEm đừng nói vậy em khờBa em hồi đó cũng chờ như anh......Anh như con đực chạy rôngCòn em như con mèo cái, chổng mông em gào......Anh đừng nói chuyện tào laoMá anh hồi trước... cũng ồn ào như em...Trong Tục ca số 2, Phạm Duy "nhại" bài thơ Hai sắc hoa ti gôn của T. T. KH "người ấy thường hay vuốt tóc tôi..." để sáng tác thành Tình hôi. Đây là chuyện tình của một cô gái có người yêu bị hôi nách. Bài hát kết thúc bằng đoạn kết gây sốc cho người nghe ở câu cuối cùngMỗi lần ngửi thấy chết đi thôiNhưng chót yêu anh, em ráng chịu cho rồiVả chăng em vẫn thường hay nóiL... mình đôi lúc cũng... hôi hôi...Có những bài lại tục về ý. Chẳng hạn như bài số 3, Gái lội qua khe, mà Phạm Duy cho biết ông lấy từ ý thơ của Bùi Giáng. Nhạc sĩ giải thích về chiếc khăn vấn trên đầu, tượng trưng cho tổ tiên, đem cho cô gái mượn để lau mình sau khi bị ướt dầm vì lội qua suối. Tôi nghĩ đó là "ý tục" trong tục ca của Phạm Duy. Bài Gái lội qua khe có những lời ca như sau trong đoạn kếtTôi nghe tổ tiên dưới mồ thức dậyTổ tiên cũng nói rằng gái cứ tự nhiênTùy nghi sử dụngLau bất cứ chỗ nào... cũng về cốt truyện thì có bài số 4 với nhan đề Úm Ba La! Ba Ta Cùng Khỏi! lấy ý của bố Phạm Duy, Thọ An Phạm Duy Tốn, viết trong cuốn Truyện Tiếu Lâm An Nam xuất bản vào đầu thế kỷ 20. Bài hát này mang một âm điệu dí dỏm bằng cách lập đi lập lại điệp khúc"Úm ba la! Úm ba la..."Chuyện vây quanh 3 nhân vật chồng đi vắng nên người vợ "tòm tèm" với củ khoai từ, người chồng về, vợ cáo ốm nên đành "nghịch" với con chó cái nhưng không ngờ dứt không ra. Cả hai năm đắp chăn nên phải nhờ thầy bùa đến cúng kiến. Thầy lại tơ tưởng đến nậm rượu trên bàn thờ, bị mắc ngẫng lôi ra không đây là đoạn kết chị vợ thấy ông thầy tay ôm khư khư nậm rượu nên phì cười, củ khoai từ phọt ra. Tưởng là miếng thịt nên con chó cái nhẩy vọt ra tìm cục mồi. Thầy bùa lại sợ chó cắn, hốt hoảng chạy và nậm rượu đập vào bàn, vỡ tan tành. Thế là cả ba thoát nạn, thầy bùa bèn niệm chú Úm ba la! Ba ta cùng khỏi!Khoảng thời gian 1954-1955 Phạm Duy học nhạc ở Pháp. Ông rất mến mộ thi sĩ kiêm nhạc sĩ và ca sĩ Georges Brassens với những bài hát tục tĩu chansons grossières nhưng bao giờ cũng được biểu diễn với tâm hồn nghiêm túc của một thi nhân. Bài Gare Au Gorille của Brassens được Phạm Duy chuyển ngữ sang Tục ca số 5 với tựa đề Khỉ đột. Câu chuyện rất dài dòng, bạn đọc có thể nghe trong video clip Tục ca số 5. Bài hát có đoạn kết khá bất ngờNào ngờ khỉ ta tuy có tiếng tămLà tay khoẻ mạnh, vốn tay dâm thần,Khỉ ta khờ lắm!Phải chọn bà kia cho đúng lẽ raNgờ đâu khỉ đột nắm tai ông ToàCùng ra chiến khu...Tục ca số 6 có tựa đề Mạo hóa, từ ngữ Phạm Duy dùng để ám chỉ đồ giả phụ nữ hay dùng như "đít giả, vú giả, tóc giả, răng giả" sic. Bài hát có tới 2 đoạn kết, đạo đức giả và đạo đức thực, được bắt đầu bằng 4 câuTôi có người yêu cái đít to như Thẩm Thúy HằngCái đít nhìn qua đã khiến cho ta phải ngỡ ngàngVừa to vừa lớn như những mặt vuaĐẹp như mặt chúa cũng phải thuaCứ thế bài hát chuyển sang bộ ngực, mái tóc, hàm răng đều giả nhưng điều may mắn là trái tim không thể nào giả được nên vẫn còn giữ được tình yêu. Tôi nghĩ, nếu muốn biết thêm đoạn kết thứ 2 độc giả nên tự khám phá thì tốt hơn vì quả thật tôi hoàn toàn mất hết khả năng diễn Tục ca số 7, thoạt đầu người nghe cứ tưởng như "nhi đồng ca", nhưng thật ra lũ trẻ ranh con có một cái thú "tinh quái" là đi nhìn trộm các bà các cô ngồi tại cầu tiêu công cộng. Ý đã tục rồi nhưng lời lại còn tục hơn với cái tựa đề thậm chí còn tục hơn nữa Nhìn l...Sau khi mô tả mọi kiểu âm hộ của các bà, các cô ngồi trong cầu tiêu, bài hát đưa ta đến một đoạn kết thật bất ngờ. Tôi lại đành phải để bạn đọc tự tìm hiểu khi nghe Tục ca số 7. Lần này không phải vì câu chữ khá "phản cảm" mà là cái bí mật rất hay của đoạn với 3 tục ca cuối cùng số 8, 9 và 10 tôi cảm thấy không còn đủ kiên nhẫn để viết tiếp về dòng tục ca của Phạm Duy. Tuy nhiên, phần chú thích vẫn ghi đầy đủ tựa bài hát và lời giới thiệu của tác giả trong cả 10 viedeo clips. Người đọc nếu tò mò muốn biết xin cứ tự khám Phạm Duy, xã hội miền Nam vào cuối thập niên 60 đã chuyển từ trạng thái "ngả nghiêng" đến tình trạng "băng hoại". Đồng đô-la được đổ vào để đáp ứng nhu cầu càng ngày càng leo thang của chiến tranh. Trong khi đó, xã hội nảy sinh những tệ nạn như đĩ điếm, ma túy, buôn lậu còn tướng tá, sư cố lại lao vào chính trị... Có lẽ sự đảo lộn xã hội đạt đỉnh điểm với một trật tự mới "nhất đĩ, nhì cha, ba sư, bốn tướng" đã khiến Phạm Duy có một khúc ngoặt trong sáng nhạc trong kháng chiến, tình ca, trường ca, tâm ca, đạo ca... ông chuyển sang "vỉa hè ca" qua những bài như Sức mấy mà buồn, Bỏ đi Tám, Nghèo mà không ham, Ô Kê Salem... Những bài hát này dùng loại "ngôn ngữ bình dân của thời đại" để phản ánh thực trạng xã hội. Theo tôi, đối với "vỉa hè ca", người nghe nhạc rất dễ cảm thông và chia sẻ với tác giả qua ca từ bình dị lẫn nội dung mới lạ. Đây là ý và lời của vỉa hè ca số 1 Sức mấy mà buồnSức mấy mà buồn! Buồn Giao Chỉ không lớn!Sức mấy mà buồn! Chịu chơi cả với buồn......Tôi buồn vì đấm đá mọi buồn vì chém giết tơi buồn vì đất nước tả tơi......Sức mấy mà buồn, cười lên để tranh đấu!Sức mấy mà buồn vượt ra khỏi cái sầu!Sức mấy mà buồn niềm vui ở ta mấy mà buồn phải vui để sống còn!Phạm Duy trần tình "Lúc tôi soạn vỉa hè ca là lúc quân đội ngoại quốc đổ bộ ào ạt vào Việt Nam, trước sự xâm nhập của nền văn minh vật chất, một số người mình quả thực có chạy theo lối sống Âu Mỹ! Sự ham muốn những gì quá tầm tay của mình, chẳng hạn già như tôi mà còn mê gái sẽ bị gái nguýt cho một cái "Xí! Già mà ham".Bài "vỉa hè ca" Nghèo mà không ham vẽ ra một bức tranh xã hội của buổi giao thời với văn minh vật chất Âu Mỹ. "Không Honda ta cũng đi xa, không đô-la ta cũng "xa-va", không Sylvia ta có Thanh Nga, không Frank Sinatra ta có câu hò xê cống xê sang sừ...".Hóa ra "vỉa hè ca" lại biến thành một loại "luân lý ca" với quan niệm "sống đẹp, chết oai" dù có nghèo trong cuộc sống xa hoa do ngoại bang du nhậpSống cho đẹp là mình sống cho đẹpChết cho oai là mình chết cho oaiNghèo mình nghèo là nghèo chơi chơiChưa thực ai thực ai là nghèo...Phạm Duy cho biết"Tôi soạn vỉa hè ca và tục ca trước và sau khi đi Mỹ. Lúc đó, sự có mặt của người Mỹ tại nước ta là một điều rất trầm trọng, mọi người đều sợ bị ngoại xâm xâm lăng bằng văn hoá. Người ta không thích Cộng Sản, nhưng người ta cũng không thích văn hoá Mỹ, nhất là không muốn lối sống Mỹ xâm nhập vào Việt Nam".Khi Phạm Duy được mời đi Mỹ theo Chương trình Trao đổi Văn hoá, một số người nghĩ rằng ông đã bị mua chuộc. Ở Sài Gòn, người ta thường quan niệm ai được Mỹ mời mọc, người đó phải chắc phải là "tay chân của Mỹ". Ở Hà Nội cũng vậy, những người được đi Liên Xô thì chắc chắn phải có liên hệ chặt chẽ sao đó chứ không thể nào có xuất dành cho "phó thường dân".Khi đi Mỹ về, Phạm Duy mới bắt đầu viết tục ca. Ông giãi bày "Khi biết tôi soạn tục ca chứ không hề được nghe tôi hát tục ca thì người ta có cái họ cho là sở đoản để tấn công. Cũng có thể đây chỉ là hành động của những người ghen ghét về nghề nghiệp, chưa chắc đã là do nơi những người làm chính trị chống Mỹ cứu nước".Thế nhưng, từ "vỉa hè ca" bước sang "tục ca" vào những năm 1967-1968 là một khoảng cách quá xa từ hình thức đến nội dung. Phải nói là quá "xa lạ" với những ngôn ngữ tục tĩu để chuyển tải một nội dung cũng không kém phần lạ Duy cho rằng "vỉa hè ca" chỉ là những bài hát thông tục nhưng "tục ca" mới nói lên sự tức tối, giận dỗi để hét lên những tiếng chửi rủa tục tằn. Tôi nghĩ, phàm những cái gì "thái quá" cũng sẽ sinh "bất cập".Nguyễn Ngọc ChínhTheo [Verse 1]Cầm cặc cho nó đáiNó đái lên đầu bâyCầm cặc cho nó chơiNó chơi trên đầu màyCầm cặc cho nó đéoNó đéo cho mày coiCầm cặc cho nó bơiHễ qua xong là thôiCầm cặc Mao xếnh xángĐói meo như toàn dânThèm địt nhưng vẫn runNên mới xui ta độn đườngCầm cặc cho mấy đứaPhát sinh danh từ “to”Mình thành ra đứa nguGiết nhau như cặc khô[Verse 2]Cầm cặc cho nó đáiNó đái lên đầu bâyCầm cặc cho nó chơiNó chơi trên đầu màyCầm cặc cho nó đéoNó đéo cho mày coiCầm cặc cho nó bơiHễ qua xong là thôiCủ cặc anh đế quốcBéo no nhưng còn thamHùng hục anh xuất quânKhó chơi anh lùi dầnCòn cặc quân bán nướcBán xương buôn thịt dânGặp dịp ta nắm luônThiến ngay đi là xong[Verse 3]Cầm cặc cho nó đáiNó đái lên đầu bâyCầm cặc cho nó chơiNó chơi trên đầu màyCầm cặc cho nó đéoNó đéo cho mày coiCầm cặc cho nó bơiHễ qua xong là thôiCầm cặc cho mấy đámĐứng lên thay mặt dânBọn này khi khó khănNó đái ra ngay đầy quầnTưởng rằng anh gớm lắmĐái hung hăng, địt văngNào ngờ anh “chính em”Vốn sinh ra liệt dươngCặc mình ta nắm lấyLúc vui ta địt chơiBuồn thi ta mắm môiĐái ngay lên cuộc đờiCặc mình ta sẳn cóNgắn xinh hay dài toCặc mình ta tuốt raPhát huy cho tự doPhát huy con cặc taHow to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Kết quả xổ số Cà Mau ngày 5/10/2020 Kết quả xổ số XSCM – Xổ số Cà Mau ngày 5/10/2020 Giải tám 75 Giải bảy 149 Giải sáu 202436531395 Giải năm 4698 Giải tư 57222132600730990130912205617505421 Giải ba 8668739491 Giải nhì 98523 Giải nhất 32099 Giải đặc biệt 076465 Xem lại kết quả Xổ số kiến thiết Cà Mau kỳ trước click vào link sau đây / Dò xem Kết quả xổ số Cà Mau hôm nay, hôm qua chuẩn xác nhất ở VOH Online. VOH Online sẽ cập nhật NHANH kết quả XS Cà Mau vào lúc 16 giờ 15 phút chiều thứ 2 hàng tuần. Mời quý vị và các bạn đón xem. Nhận thưởng xổ số Cà Mau tại Địa chỉ Số 9 Phan Ngọc Hiển, P4, Mau, Cà Mau. Hoặc bạn có thể đến đại lý vé số gần nhất để nhận thưởng. Chúc các bạn may mắn. Những chú ý khi dò số trúng Những điều cần biết khi trúng xổ số truyền thống Lịch Kết quả xổ số trong tuần Hàng Ngày Xổ số Miền Nam Xổ số Miền Trung Xổ số Miền Bắc Thứ 2 Xổ Số Đồng Tháp Xổ Số Cà Mau Xổ Số Xổ Số Phú Yên Xổ Số Thừa Thiên Huế Xổ Số Miền Bắc thứ 2 Thứ 3 Xổ Số Bạc Liêu Xổ Số Vũng Tàu Xổ Số Bến Tre Xổ Số Đắk Lắk Xổ Số Quảng Nam Xổ Số Miền Bắc thứ 3 Thứ 4 Xổ Số Đồng Nai Xổ Số Sóc Trăng Xổ Số Cần Thơ Xổ Số Đà Nẵng Xổ Số Khánh Hòa Xổ Số Miền Bắc thứ 4 Thứ 5 Xổ Số Tây Ninh Xổ Số Bình Thuận Xổ Số An Giang Xổ Số Bình Định Xổ Số Quảng Bình Xổ Số Quảng Trị Xổ Số Miền Bắc thứ 5 Thứ 6 Xổ Số Bình Dương Xổ Số Vĩnh Long Xổ Số Trà Vinh Xổ Số Gia Lai Xổ Số Ninh Thuận Xổ Số Miền Bắc thứ 6 Thứ 7 Xổ Số Bình Phước Xổ Số Long An Xổ Số Hậu Giang Xổ Số TP. HCM Xổ Số Đắc Nông Xổ Số Quảng Ngãi Xổ Số Đà Nẵng Xổ Số Miền Bắc thứ 7 Chủ Nhật Xổ Số Tiền Giang Xổ Số Kiên Giang Xổ Số Đà Lạt Xổ Số Khánh Hòa Xổ Số Kon Tum Xổ Số Miền Bắc chủ nhật Copied!{Verse 1}Cầm cặc cho nó đáiNó đái lên đầu bâyCầm cặc cho nó chơiNó chơi trên đầu màyCầm cặc cho nó đéoNó đéo cho mày coiCầm cặc cho nó bơiHễ qua xong là thôiCầm cặc Mao xếnh xángĐói meo như toàn dânThèm địt nhưng vẫn runNên mới xui ta độn đườngCầm cặc cho mấy đứaPhát sinh danh từ “to”Mình thành ra đứa nguGiết nhau như cặc khô{Verse 2}Cầm cặc cho nó đáiNó đái lên đầu bâyCầm cặc cho nó chơiNó chơi trên đầu màyCầm cặc cho nó đéoNó đéo cho mày coiCầm cặc cho nó bơiHễ qua xong là thôiCủ cặc anh đế quốcBéo no nhưng còn thamHùng hục anh xuất quânKhó chơi anh lùi dầnCòn cặc quân bán nướcBán xương buôn thịt dânGặp dịp ta nắm luônThiến ngay đi là xong{Verse 3}Cầm cặc cho nó đáiNó đái lên đầu bâyCầm cặc cho nó chơiNó chơi trên đầu màyCầm cặc cho nó đéoNó đéo cho mày coiCầm cặc cho nó bơiHễ qua xong là thôiCầm cặc cho mấy đámĐứng lên thay mặt dânBọn này khi khó khănNó đái ra ngay đầy quầnTưởng rằng anh gớm lắmĐái hung hăng, địt văngNào ngờ anh “chính em”Vốn sinh ra liệt dươngCặc mình ta nắm lấyLúc vui ta địt chơiBuồn thi ta mắm môiĐái ngay lên cuộc đờiCặc mình ta sẳn cóNgắn xinh hay dài toCặc mình ta tuốt raPhát huy cho tự doPhát huy con cặc taMore Pham Duy lyricsPham Duy - Hẹn hòMột người ngồi bên kia sông Im nghe nước chảy về đâu Một người ngồi đây Trông hoa trôi theo nước chảy phương nào Trời thì mưa rơi Mưa rơi không ngưng suối tuôn niềm đauPham Duy - Việt Nam! Việt Nam!Việt Nam Việt Nam nghe từ vào đời Việt Nam hai câu nói bên vành nôi Việt Nam nước tôi Việt Nam Việt Nam tên gọi là người Việt Nam hai câu nói sau cùng khi lìa đời ViệtPham Duy - Giây phút êm đềmGiây phút êm đềm Tình yêu nở hoa Lắng nghe cùng ta Trái tim muôn đời Với mối tình say đắm Ngây ngất cao vời Nụ hôn thần tiên Tình sáng ngợi Người hãy mauPham Duy - Nghèo Mà Không Ham{Verse 1} Nghèo, mình nghèo mà mình không ham Xin cô em đừng nên quá đáng Nghèo, mình nghèo mà mình không ham Xin anh Hai đừng nên láng cháng Chớ khoe giầu, là chớPham Duy - Bài ca Xã hội Số 8{Explicit Vietnamese Lyrics of Em Địt by Phạm Duy} {Ca từ có chứa nội dung nhạy cảm, nên cân nhắc trước khi xem/ Warning for dialects or explicit sensitive language}Pham Duy - Hat HoiTrèo lên quan dốc, ngồi gốc ối a cây đa Rằng tôi lý ối a cây đa Rằng tôi lý ối a cây đa Ải a, ôi à tính tang tình rằng Cho đôi mình gặp Xem hội cái đêm trăng rằmPham Duy - Hai HoaHỡi bạn đường ta Hái hoa cho khéo Hoa nào heo héo Thì hái bỏ đi Chớ để làm chi Ứ ư ư ừ hoa tàn Gió thổi từ xa Cánh hoa phơi phới Yêu làn hương mớiPham Duy - Do DuaGió đánh ố mấy đưa đò đưa Gió đập ố mấy đưa đò đưa Sao cô là cô mình mãi Lửng lơ mà chưa có chồng? Gió đánh ố mấy vông cành vông Gió đập ố mấy vông cành vông HỏiPham Duy - Why Be So Sad?{Intro} Sướng mấy mà buồn, buồn ơi bỏ đi tám Hai, ba {Pre-Chorus} Sướng mấy mà buồn, buồn ơi bỏ đi tám Sướng mấy mà buồn vào ngay Đảng hết buồnPham Duy - The Wounded SoldierChiều về, chiều về trên cánh đồng xanh Có còn ngọn lúa cho anh ra đi giết thù Thường ngày chinh chiến mùa thu Từ vài chinh chiến mùa thu Thường ngày, thường ngày chinh chiến In bài này Chi tiết Phạm Duy Lượt xem 9387 ... Rồi tôi phản ứng lại bằng cách soạn những bài ngỗ nghịch hơn vỉa hè ca. Và phải có qui mô hơn. Đó là mười bài tục ca, bài thì tục về chữ, bài thì tục về ý, bài thì tục về chuyện. Bài đầu tiên là sự phát triển của câu ca dao mà ai cũng thích Em như cục cứt trôi sôngAnh như con chó ngồi trông trên bờ...Tôi cũng thích nó và bịa thêm lời mới Em đừng nói vậy em khờBa em hồi đó cũng chờ như anh... Tôi soạn thêm một vế bốn câu hát nữa để thành bài tục ca nhan đề Hát Đối Nam Anh như con đực chạy rôngCòn em như con mèo cái, chổng mông em gào...Nữ Anh đừng nói chuyện tào laoMá anh hồi trước... cũng ồn ào như em...Tục ca số 2 thì lấy cảm hứng ở một câu thơ rất lãng mạn của nữ thi sĩ thời tiền chiến, Người ấy thường hay vuốt tóc tôiThở dài những lúc thấy tôi rằng hoa dáng như tim vỡAnh sợ tình ta cũng vỡ thôi...Câu thơ buồn này dù sao cũng có thể được coi như một mối tình thơm tho vì có mùi hương của những bông hoa hình con tim vỡ. Tục ca của tôi, khởi đi từ câu thơ đó thì lại mang tên là Tình Hôi... hát theo nhịp american blues Người ấy thường hay đến gặp tôiThở dài, thở dài khi thấy... nách tôi hôiNói rằng Sao nách anh hôi thế ?Mỗi lần ngửi thấy chết đi thôi..Mỗi lần ngửi thấy chết đi thôiNhưng chót yêu anh, em ráng chịu cho rồiVả chăng em vẫn thường hay nói Tè mình đôi lúc cũng... hôi hôi...Tục Ca số 3 là bài thơ của Bùi Giáng, Gái Lội Qua Khe, nói tới chuyện một cô con gái bị ướt đầm thân thể sau khi lội qua con suối rừng và phải cởi quần áo ra để vắt cho khô. Thi sĩ trông thấy thế thì nhắm mắt lại, không nhìn cô gái loã thể. Nhưng có cái khăn thường quấn trên đầu để khấn vái tổ tiên thì thi sĩ vui lòng cho cô gái mượn để lau... lau bất cứ chỗ nào, tùy ý ! Thi sĩ nhắm mắt không nhìn cô gái lau tay chân, lau mình mẩy nhưng tổ tiên ở dưới mồ thì thức dậy và khuyên cô gái cứ việc tự nhiên tùy nghi sử dụng cái khăn vẫn thường dùng để khấn vái tổ ca số 4 là truyện tiếu lâm Úm Ba La ! Ba Ta Cùng Khỏi ! do bố tôi là Thọ An, Phạm Duy Tốn viết và cho in ra trong tập Truyện Tiếu Lâm An Nam xuất bản vào hồi đầu thế kỷ. Đây là câu truyện hai vợ chồng nhà kia, vì thòm thèm chuyện tình mà bị khó khăn. Vợ thì nhét củ từ vào chỗ ấy. Chồng về định tòm tèm thì vợ khai ốm, bèn nghịch ngợm với con chó cái, ai ngờ dính luôn, lôi chẳng ra. Rồi cả hai leo lên giường, nói là bị bệnh. Người nhà hoảng sợ vội đi mời ông thầy cúng tới. Ai ngờ ông này cũng bị dính luôn Thầy bùa tuy ra cúngÚm ba la ! Úm ba la !Mà lòng còn tưởng rượu thờ, đem xuốngÚm ba la ! Úm ba la !Thầy luồn vào của ... thầy !Nậm rượu mắc ngẵng, muốn lôi ra chẳng được, thầy bùa như chết cứng, đứng giữa sân khư khư ôm nậm rượu. Chị vợ trông thấy phì cười và phọt củ từ ra ! Tưởng là miếng thịt, con chó cái nhẩy vọt ra tìm cục mồi. Thầy bùa nghi chó cắn, hoảng sợ chạy, nậm rượu đập vào bàn, vỡ tan tành ! Thế là cả ba thoát nạn. Thầy bùa bèn niệm chú Úm ba la ! Ba ta cùng khỏi !Như đã nói, trong thời gian tôi đi học nhạc ở Pháp, tôi rất yêu thi sĩ kiêm nhạc sĩ và ca sĩ Georges Brassens. Anh này soạn những bài hát rất tục, rất sắc bén... nói thẳng vào xã hội nước Pháp, nhưng bao giờ cũng nói với tâm hồn của một thi nhân. Trong số những bài được gọi là chansons grossières của ông, tôi thích bài Gare Au Gorille nhất. Tôi dịch nguyên văn bài này để thành ra tục ca số 5, nhan đề Khỉ Đột Đàn bà rủ nhau ra gánh xiếc xemMột con khỉ đột đứng im trong chuồng,Lớn to như người, chẳng chi là kém !Bà này bà kia mắt liếc mắt liaNhìn đi nhìn lại cái nơi đen xì,Vốn tên tục tằn, mẹ tôi cấm nghe...Một hôm con khỉ đột thoát ra khỏi chuồng và vui mừng vì phen này sẽ được mất tân. Dù nữ lưu trong vùng xưa rày vẫn phục khỉ đột là hay hơn người nhưng bây giờ họ chạy đâu mất tung. Trừ ra một bà cụ và một ông Quan Toà... Khỉ đột nhìn quanh không thấy gái tơBèn đi đủng đỉnh tới nơi ông Toà,Tới nơi bà già, khỉ toe toét ra...Bà già cho rằng ta đã 60 mà con khỉ đột có ưa biết mùi thì cái duyên may này, thật không ngờ tới ! Ông quan Toà thì yên chí Làm sao khỉ đột dám nghi ta là khỉ non trắng da ?Nào ngờ khỉ ta tuy có tiếng tămLà tay khoẻ mạnh, vốn tay dâm thần,Khỉ ta khờ lắm !Phải chọn bà kia cho đúng lẽ raNgờ đâu khỉ đột nắm tai ông ToàCùng ra chiến khu...Câu chuyện kết thúc với hình ảnh con khỉ đột hiếp dâm ông Toà ở khu rừng lá. Ông Quan bù lu bù loa khóc, giống như anh tù nhân mà ông vừa kết án tử hình hôm qua...Vào những năm đầu của thập niên 70, tại Saigon có phong trào sửa sắc đẹp. Tôi soạn bài tục ca nhan đề Mạo Hoá để phản ánh xã hội thời đó Tôi có người yêu, cái đít to như Thẩm Thúy HằngCái đít nhìn qua đã khiến cho ta phải ngỡ ngàngVừa to vừa lớn ! Như những mặt VuaMặt ông Tổng Thống, cũng phải thua...Nhưng có ngờ đâu mông của em được bơm nhựa, mỗi khi em bị cúm, tiêm thuốc vào mông em thì gẫy cả kim của anh thầy chích. Luân lý của bài này là Mông giả, vú giả, răng giả, tóc giả... cái gì của em cũng giả, thì anh phải đi Đức Quốc mua một cái giả cho hợp marque với em !Tục ca số 7 Nhìn L... là một chuyện có thật, xẩy ra hồi tôi còn bé và sống ở tại một tỉnh nhỏ ngoài Bắc Việt. Một lũ ranh con thích rủ nhau đi nhòm phụ nữ tại cầu tiêu công cộng. Ai ngờ một hôm nhòm đúng cái đó của bà mẹ một thằng trong bọn. Từ đó Lũ ranh con tò mò tọc mạchCùng nói với nhau Xin chừa ! Xin chừa !Tục ca số 8 nhan đề Em Đ... thì tục quá là tục, tôi không dám kể ra đây ! Ngoài tính chất châm biếm xã hội, tục ca còn là bài hát chính trị nữa. Tục ca số 9 Chửi Đổng và tục ca số 10 Cầm C... phản ảnh sự công phẫn tột độ của tôi vào giai đoạn 1968-72, trong đó có Tết Mậu Thân, mùa Hè đỏ lửa, xã hội Việt Nam bị băng hoại vì đồng tiền và chiến tranh, tham nhũng trong chính quyền và cái Hội Nghị dăm ba thành phần gì đó ở Paris mà tôi cho là sự đổi chác của lũ bịp marché de dupes. Bài Cầm C... còn biểu dương mạnh mẽ tinh thần độc lập, nhất định không cầm cờ cho phe nào cả ! 2Hai vị viết sách, viết báo về tôi là Tạ Tỵ và Georges Gauthier đều cho rằng cái vui, cái tếu không phải là chất liệu Phạm Duy, cho nên tục ca không thành công. Chưa kể có người chê tôi đi tới chỗ nhảm nhí trong nghệ thuật. Tôi cũng hiểu được vì sao có những người chống đối tục ca dù họ không biết cặn kẽ nội dung của nó. Tôi không hề tung tục ca ra quần chúng. Tôi chỉ tặng vài người bạn thân một băng cassette ghi lại buổi hát chơi ở Vũng Tầu và còn dặn dò đừng phổ biến !Tôi soạn vỉa hè ca và tục ca trước và sau khi đi Mỹ. Lúc đó, sự có mặt của người Mỹ tại nước ta là một điều rất trầm trọng, mọingười đều sợ bị ngoại xâm văn hoá. Người ta không thích Cộng Sản, nhưng người ta cũng không thích văn hoá Mỹ, nhất là không muốn lối sống Mỹ xâm nhập vào Việt Nam. Khi thấy tôi được mời đi Mỹ theo Chương Trình Trao Đổi Văn Hoá, nếu nói một cách nhẹ, người ta nghĩ rằng tôi có một thứ compromis nào đó với Mỹ rồi. Nếu nói thâm độc hơn, ai được Mỹ mời mọc, người đó phải là tay sai của Mỹ. Ở Hà Nội mà được đi Liên Sô thì phải có liên hệ chặt chẽ ra sao chứ ? Bây giờ, tôi đi Mỹ về, muốn chỉ trích tôi cũng không tìm được cái gì cụ thể để tấn công. Khi biết tôi soạn tục ca chứ không hề được nghe tôi hát tục ca thì người ta có cái họ cho là sở đoản để tấn công. Cũng có thể đây chỉ là hành động của những người ghen ghét về nghề nghiệp, chưa chắc đã là do nơi những người làm chính trị chống Mỹ cứu hai mươi năm, bình tĩnh nhìn lại thời thế, phải công nhận một điều người nào sống trong xã hội Việt Nam liên tục từ 1954 thì cho tới 1968-70 - là lúc tôi soạn những bài ca nổi giận như tâm phẫn ca, vỉa hè ca, tục ca - họ cũng phải nổi giận như tôi ! Người dân miền Nam đã chờ đợi, chịu đựng suốt từ thời ông Diệm cho tới biến cố 11-63, rồi chịu đựng thêm một năm 64 để hi vọng có một cuộc Cách Mạng thực sự. Người ta còn cố chịu đựng để cho Mỹ vào Việt Nam giải quyết chiến tranh, giải quyết nổi loạn. Đúng là một chuỗi dài chấp nhận hi sinh trong hi vọng có một chiều hướng tiến bộ nào đó làm đẹp cho quốc gia. Đến lúc đó, 1970, sự chờ đợi đã lâu quá rồi ! Hết sự thất bại này đưa tới lời hứa hẹn và khuyên nhủ chờ đợi thêm, tới sự thất bại khác với lời hứa hẹn khác. Đến lúc sự chết chóc, đổ vỡ cứ tiếp diễn, cuộc chiến cứ đi sâu và mang tính chất hoàn cầu, hoàn cảnh đất nước trở nên quá lớn lao, không rút chân ra được thì người ta càng thấy bị trói buộc. Sự thất bại, chua cay không nằm trên bình diện lý luận hay quan sát nữa. Nó đi vào tiềm thức mất rồi ! Sự phản ứng bây giờ không phải là phân tích tình hình bằng bon sens hay bằng cách ngồi lại với nhau, giải thích với nhau. Ai cũng bị bó tay, bó chân trong cơn bối rối. Tất cả những áp lực cùng tới mà mình phản ứng không khéo thì có hại cho bản thân. Và mọi người bèn nổi giận. Sự nổi giận lúc đó là gì ? Là phải văng tục ra chứ còn là gì nữa ?Về phương diện dân tộc học, xưa kia, trong nền văn minh dân gian, mỗi năm có một ngày lễ hèm để người ta tới đó làm chuyện gọi là bậy bạ, văng tục, chửi thề để giải toả ẩn ức. Nền văn minh của người Việt miền Nam vào những năm cuối của thập niên 60 bắt con người phải văng tục vào nền văn minh cơ khí, nền văn minh chiến tranh, nền văn minh tiêu thụ, nền văn minh hippy đang hiện diện ở mảnh đất này. Trong khi thế giới rêu rao rằng nền văn minh hippy là cao siêu nhất, tổng hợp được Đông Phương và Tây Phương thì bây giờ người Việt thấy những cái gọi là Hành Trình Về Đông Phương, Câu Chuyện Một Dòng Sông, những gì ngỡ là cao siêu nhất hoá ra chỉ là không cả Phật Giáo đang lên, tưởng rằng có thể đem lại đường lối tốt đẹp nhất để cho Miền Nam ra khỏi ngõ bí, lại dường như góp phần vào bế tắc chung. Nói gì đến sự thất vọng đối với văn minh Thiên Chúa Giáo lúc đó nữa ? Nhân Vị, Duy Linh là đồ chơi của một số người. Rồi khi có một nền văn minh gọi là chống lại Duy Vật chủ nghĩa thì hoá ra nó lại là một thứ Siêu Duy Vật chủ nghĩa khác ! Còn người Cộng Sản thì nói là giải phóng, nhưng rõ ràng là họ đưa Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam ra để lợi dụng. Người trong cuộc thì biết mình chỉ là nạn nhân, không ăn thua gì vào cái sự giải phóng đó !Ai cũng biết là dù chúng ta có ngồi lại với nhau, nói chuyện với nhau một cách xây dựng và có thiện chí nhất, có cởi mở hoàn toàn thì cũng không đi đến đâu hết. Mọi sự đã hoàn toàn ra khỏi tầm tay của người Việt, nạn nhân của một thời đại trong đó thế giới đang ở điểm cao nhất của một cuộc chiến tranh lạnh !Đó cũng là cao điểm tột bực của cuộc chiến tranh lạnh vì ngay sau đó, người ta đã phải giải quyết bằng sự rút quân. Mình là cái gì mà có thể bình tĩnh để ra khỏi cái mâu thuẫn mà mình là nạn nhân ba bốn đời đó được ? Chỉ có thể phản ứng bằng tiếng hát. Tiếng hát thở than hay tiếng hát chửi rủa cũng đều là tiếng hát phản kháng. Trong phạm trù ấy, âm nhạc ở miền Nam đã diễn tả rõ ràng sự nổi giận của tất cả mọi người qua nhiều bài hátPhản kháng của tôi là sự kéo dài từ tâm ca, tâm phẫn ca qua vỉa hè ca, tục ca. Phản kháng của anh em trong các nhóm du ca là bài hát của Nguyễn Đức Quang Xương sống tôi đã oằn xuống, triệu mưu toan cứ đè lên... Phản kháng của Phạm Thế Mỹ là thương quá Việt Nam, của Tôn Thất Lập là đứng dậy hát cho đồng bào tôi, của Miên Đức Thắng là hát từ đồng hoang... Và của Trịnh Công Sơn là Bao năm máu như sóng trôi thành nguồn, máu đã khô trên ruộng đồng, máu âm u trong rừng rậm, từng dòng máu che mặt trời soi quanh đời u tối... Người nói mạnh nhất là Giang Châu Tuổi trẻ chúng tôiĐã bao nhiêu năm lần lượt đi lên giàn lửa thiêuKiếp sống lang thang như mây chiềuVì đâu xương máu ngất núiTrên quê hương giẫy đầy hận thù...Sao chúng tôi không có quyền lên tiếng nóiSao chúng tôi phải gục đầu và hi sinh cho ngoại quyềnCho chủ nghĩa, cho danh từ rỗng không ?Hai mươi năm Việt Nam - từ 1954 tới 1975 - là sự đấu tranh không ngưng nghỉ giữa người Việt hai miền. Tại miền Bắc với một nền văn nghệ chính ủy, âm nhạc hoàn toàn phải phục vụ tuyên truyền, đố ai tìm được một bài hát tình yêu hay phản kháng. — miền Nam, may thay, người nghệ sĩ được nói lên đầy đủ hai khía cạnh của cuộc đời tôi sực nhớ tới bài hát rất được phổ biến hồi đó là Both Sides Now của Judy Collins, người tình một thời của anh bạn Steve Addiss nghĩa là nói lên được đầy đủ cái tốt cái xấu, cái thực cái giả, cái buồn cái vui... âu cũng là một liều thuốc an ủi cuộc đời. Sau thời huy hoàng của nhạc kháng chiến, tới thời tương đối hoà bình nên có nhạc tình yêu rồi cũng phải có nhạc nổi giận trước hoàn cảnh ngả nghiêng của đất nước chứ !_________________________1 Đã le lói cái phong cách của tục ca rồi đó !2 Quý bạn có thể đọc toàn thể lời Tục Ca trong cuốn NGÀN LỜI CA. Phạm Duy trích Hồi Ký 3 - Thời phân chia Quốc-Cộng

tục ca số 10